Tạo Hóa Chi Vương (FULL)
Chương 85: Càn Khôn Thạch Lâm
Ầm!
Theo hai nửa thi thể của Nhạc Thừa Tổ ngã xuống đất phát ra tiếng nổ vang trùng trùng điệp điệp, đệ tử nội môn ngoại môn của Tề Vân Tông bị một màn máu tanh này dọa khiếp sợ, mới nhao nhao tỉnh hồn lại.
- Đồng môn sư huynh đệ, Diệp Chân này lại ra tay ác độc, cũng quá hung ác đi?
Rất nhiều đệ tử ngoại môn nội môn không biết chân tướng đều cau mày lắc đầu.
Một màn Diệp Chân lấy thương đổi mệnh kia, ai cũng rõ ràng, là Diệp Chân cố tình.
Có điều, cũng có một bộ phận đệ tử ngoại môn nội môn, nhìn Diệp Chân giơ ngón tay cái lên.
- Vừa rồi một chiêu lấy thương đổi mệnh kia, chỉ cần có chút sai lầm, Diệp Chân liền có khả năng mất mạng, loại đấu pháp này, không phải người bình thường có thể thi triển.
Trường Tôn Nhiên được rất nhiều đệ tử nội môn vây quanh, nhìn chằm chằm Diệp Chân nửa quỳ ở đó, mặc dù phun máu nhưng thần sắc lại rất sảng khoái, gương mặt nghiêm túc.
- Diệp Chân này, là một nhân vật hung ác, hơn nữa mới mười bảy tuổi, liền có được tu vi Chân Nguyên tam trọng, chiến lực Chân Nguyên ngũ trọng, không thể khinh thường được!
Xa xa, Nhâm Tây Hoa ở trên một vách núi đá xem cuộc chiến, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Diệp Chân, lộ ra vẻ chờ mong vô hạn.
- Ngày sau, nếu có thể có được đối thủ cạnh tranh tàn nhẫn như thế, cũng là một niềm vui thú.
Dưới đài, Sở Quân thấy Diệp Chân hạ tử thủ giết Nhạc Thừa Tổ cũng có chút kinh ngạc, cái này hoàn toàn vượt quá Sở Quân dự kiến, ngay thời điểm Sở Quân khổ tư, một tình báo có quan hệ tới Mông gia mà hắn đã từng thẩm duyệt qua, hiện lên ở trong đầu.
- Hóa ra là như vậy, từ góc độ này nói, Nhạc Thừa Tổ kia xác thực nên giết, nhưng ra tay giết Nhạc Thừa Tổ lại là Diệp Chân...
Đột nhiên, Sở Quân nở nụ cười tự đắc, bởi vì hắn đột nhiên nắm được mấy phần bản tính của Diệp Chân.
Trên khán đài, ánh mắt của các trưởng lão Tề Vân Tông tràn đầy kinh ngạc, trong nội tâm lướt qua một ý niệm... Diệp Chân, cứ như vậy liền hoàn thành nhiệm vụ mà Liêu Phi Bạch giao phó.
Một đệ tử ngoại môn như Diệp Chân, lại có thể đánh chết một đệ tử nội môn uy tín lâu năm, cái này ở trong lịch sử Tề Vân Tông, là chưa bao giờ có.
- Diệp Chân!
Tận mắt nhìn thấy đệ tử của mình chết thảm, Ngũ trưởng lão Hồng Bán Giang tức giận hống lên.
Thanh âm cuồng bạo kia, trong nháy mắt tản ra xung quanh, ngay cả không khí cũng hiện ra từng đạo sóng âm như thực chất, truyền bá về phía bốn phương tám hướng.
Hồng Bán Giang là thật nổi giận.
Không chỉ bởi vì đệ tử chết thảm thống khổ.
Càng bởi vì đây là đang đánh mặt hắn.
Liêu Phi Bạch nói còn văng vẳng bên tai, nhưng đệ tử Nhạc Thừa Tổ của hắn đã chết.
- Hồng trưởng lão, ngươi thất thố rồi!
Trong nháy mắt đấy, Quách Kỳ Kinh hừ lạnh một tiếng, phát ra một đạo âm thanh như mũi kim, đâm rách sóng âm của Ngũ trưởng lão Hồng Bán Giang, tiêu tán trong không khí.
Hồng Bán Giang đang nổi giận liền bừng tỉnh, nhưng nộ khí lại không giảm chút nào.
- Chưởng môn, tên nghiệp chướng Diệp Chân này, trước khi luận võ, chưởng môn đã từng tự mình nói với hắn điểm đến liền ngừng, nhưng hắn vẫn ở trước mặt mọi người giết đồng môn. Chưởng môn, Diệp Chân xem thường môn quy như thế, không trừng phạt, sao có thể cải chính môn quy?