Tạo Hóa Chi Vương (FULL)
Chương 77: Nhiệm Vụ Giết Người
- Cái gì? Nhạc Thừa Tổ, loại sự tình táng tận thiên lương này ngươi cũng có thể làm ra?
Nghe xong Diệp Chân tự thuật, Quách Kỳ Kinh giận tím mặt.
- Ngay cả bạc của Mông gia cũng dám chiếm làm của riêng, Hồng trưởng lão, ngươi dạy đi đồ đệ tốt thật đó!
Liêu Phi Bạch nhìn về phía Ngũ trưởng lão Hồng Bán Giang châm chọc khiêu khích, còn nhìn Diệp Chân giơ ngón tay cái lên.
- Diệp Chân, việc này làm tốt lắm! Cũng may đây là trong đại điện nghị sự, nếu ở ngoài cửa ta biết chuyện này, nhất định sẽ một kiếm bổ hắn.
Trong nháy mắt, mặt mũi của Ngũ trưởng lão Hồng Bán Giang biến thành màu gan heo.
Sắc mặt của những trưởng lão khác cũng trở nên nghiêm túc, đây đã là nhân phẩm bại hoại, tiết tháo suy đồi.
- Chưởng môn, đây là tiết tháo suy đồi, loại người này, tuyệt đối không thể ở lại trong tông môn, phế bỏ tu vi, trục xuất tông môn đi.
Đại trưởng lão Lộ Trường Xuyên trầm giọng nói.
- Theo ta thấy, một kiếm giết đi mới tốt nhất!
Đang khi nói chuyện, một thanh Hàn Băng kiếm bay ra, chém về phía Nhạc Thừa Tổ, cơ hồ là đồng thời, trong tay áo của Ngũ trưởng lão Hồng Bán Giang cũng bay ra một đạo linh quang, cản lại kiếm quang của Liêu Phi Bạch.
- Chưởng môn, đây chỉ là lời nói từ một bên của Diệp Chân và Mông Tiểu Nguyệt, dù sao cũng phải nghe đồ nhi của ta nói vài lời a.
Ngũ trưởng lão Hồng Bán Giang hơi có chút không cam lòng.
Chủ yếu là hắn gánh không nổi mặt mũi a, Nhạc Thừa Tổ là đệ tử hắn tự mình chọn lựa, nếu bây giờ bởi vì tiết tháo suy đồi bị phế tu vi đuổi ra tông môn, đến lúc đó, Hồng Bán Giang hắn còn mặt mũi nào nữa.
- Vậy thì tốt, Nhạc Thừa Tổ, ngươi còn có lời gì muốn nói!
Cuối cùng, Quách Kỳ Kinh vẫn cho Ngũ trưởng lão Hồng Bán Giang chút thể diện, dù sao trưởng lão có thể đi vào đại điện nghị sự, ở trong Tề Vân Tông, cũng là rất có trọng lượng.
- Chưởng môn thứ tội, chưởng môn thứ tội! Đệ tử xác thực phạm vào sai lầm lớn, nhưng sự tình là có nguyên nhân, xin chưởng môn khai ân, huống hồ, sự tình mà Diệp Chân nói, vẫn có chút không khớp.
Nhạc Thừa Tổ quỳ ở đó không ngừng dập đầu, khóc ròng ròng nói.
- Nói!
- Bẩm chưởng môn, năm trước thời điểm đệ tử tiến về quận Âm Sơn tặng bạc, lại gặp quê hương Định Bắc quận của đệ tử gặp thiên tai, mắt thấy hương thân trôi giạt khấp nơi, không có cơm ăn áo mặc, thậm chí còn có dịch bệnh phát sinh, đệ tử không đành lòng, liền lấy ra toàn bộ tích súc cứu trợ nạn dân.