Tạo Hóa Chi Vương (FULL)
Chương 71: Bảo Khí Bạo Linh
Trên một đỉnh núi trong Âm Sơn, gió lớn thổi qua, thổi bay giọt sương, thổi tan cỏ dại trong núi, lộ ra hai bóng người nằm ở trong bụi cỏ.
Có điều, hai bóng người chỉ hiển lộ ra trong nháy mắt, gió lớn gào thét qua, cỏ dại bao trùm tới lần nữa, trong nháy mắt che dấu hai người vô tung vô ảnh.
Ngẫu nhiên, thời điểm trong bụi cỏ hơi động một chút, mới có thể phát hiện nơi này còn có vật sống.
Hai bóng người này, chính là Diệp Chân cùng Mông Tiểu Nguyệt.
Diệp Chân mang theo Mông Tiểu Nguyệt bò lên đỉnh núi này, tiềm ẩn ở đây đã cả đêm.
Dưới đỉnh núi hơn ba mươi mét, có một cái tổ lồi ra phía ngoài, chỗ đó, một con Ngân Tuyến Ma Điêu Vương cho dù là cuộn mình cũng đạt tới mười mét, giương cánh càng dài đến trăm mét, đang híp mắt ngủ.
Nếu Diệp Chân thoáng thò đầu ra, có thể thấy ba cây Ngân Vũ trên đỉnh đầu Ngân Tuyến Ma Điêu Vương.
Ánh mặt trời mọc lên ở phương đông, sương sớm long lanh, gió lớn gào thét, để sắc mặt của Mông Tiểu Nguyệt nằm ở trong bụi cỏ càng xanh trắng.
Chiều hôm qua, Diệp Chân và Mông Tiểu Nguyệt từng bước bò lên đỉnh núi, ẩn núp ở chỗ này nửa ngày một đêm, thế nhưng Ngân Tuyến Ma Điêu Vương lại không rời tổ một bước, căn bản không cho Diệp Chân chút cơ hội nào.
- Tiểu Nguyệt, có thể chịu đựng được không, nếu không chúng ta rời đi trước?
Diệp Chân nhìn thấy Mông Tiểu Nguyệt sắc mặt xanh trắng, có chút bận tâm.
Mông Tiểu Nguyệt quật cường lắc đầu, trong đôi mắt đẹp lóe ra hào quang cừu hận.
- Chỉ cần có thể trả thù Ly Thủy Tông, ta có thể chịu được.
- Vậy được rồi.
Không thể thuyết phục, Diệp Chân thận trọng hái xuống mấy đóa Tử Đằng Hoa ở phụ cận, xoa nát bấy, lấy chất lỏng phát ra mùi vị Tử Đằng Hoa mãnh liệt bôi lên người hắn và Mông Tiểu Nguyệt.
Mùi của Tử Đằng Hoa rất mạnh, có thể che dấu một cách hữu hiệu mùi vị của Diệp Chân cùng Mông Tiểu Nguyệt, để ngừa làm Ngân Tuyến Ma Điêu Vương chú ý. Hơn nữa động tác của Diệp Chân cực kỳ nhu hòa, bởi vì chỉ một chút không cẩn thận, liền có khả năng trở thành đồ ăn cho Ngân Tuyến Ma Điêu Vương.
- Giữa trưa, nếu giữa trưa còn không có động tĩnh...
Đột nhiên, ánh mắt của Mông Tiểu Nguyệt sáng ngời, để Diệp Chân quay đầu nhìn về phía trước.
Kíu!
Tiếng chim vạch phá bầu trời, Ngân Tuyến Ma Điêu Vương ở trong tổ đột nhiên phóng lên trời, giương hai cánh cả trăm mét bay lên đỉnh đầu của Diệp Chân cùng Mông Tiểu Nguyệt, thổi gãy vô số cỏ dại.
Trong nháy mắt tiếp theo, trên bầu trời lóe lên ánh bạc, thân ảnh khổng lồ của Ngân Tuyến Ma Điêu Vương đột nhiên biến mất.
Một ánh bạc lóe lên ở dưới chân núi, Ngân Tuyến Ma Điêu Vương phát ra tiếng kêu thắng lợi, trên đôi thiết trảo, một Yêu thú Nhân giai trung phẩm Tật Phong Lang đang không ngừng giãy dụa.
Tiếng hót thắng lợi của Ngân Tuyến Ma Điêu Vương đánh thức Diệp Chân, thân thể thò ra vách núi, dùng sức ném khuyên tai ngọc sớm đã dùng cỏ khô dày đặc gói kỹ vào tổ Ngân Tuyến Ma Điêu Vương.
Xoạt!
Sau khi Diệp Chân thấy khuyên tai ngọc chính xác rơi vào trong tổ của Ngân Tuyến Ma Điêu Vương, liền vội vàng rụt đầu về, dùng cỏ dại bao trùm mình lại.