Tạo Hóa Chi Vương (FULL)
Chương 67: Phát Hiện Mới Của Thận Long Châu
Ầm!
Diệp Chân ném mấy trái quả dại cùng một miếng lương khô tới trước mặt Mông Tiểu Nguyệt.
- Có ăn hay không? Không ăn, thì tự mình leo ra, để Yêu thú ăn thịt, hoặc để người Ly Thủy Tông bắt về, cũng tốt hơn ngươi chết đói ở nơi này!
Diệp Chân mang theo Mông Tiểu Nguyệt tiến vào Âm Sơn sơn mạch đã ba ngày, ba ngày qua, giết vô số Yêu thú, ngay cả Huyễn Ảnh Xà Vương giáp cũng bị xé một lỗ hổng lớn, đó là Diệp Chân tao ngộ một Yêu Lang Nhân giai thượng phẩm lưu lại.
Cái này còn là dưới tình huống Diệp Chân dựa vào năng lực có thể nghe hiểu thú ngữ, sớm lẩn tránh rất nhiều Yêu thú đẳng cấp cao. Nhưng mà, Yêu thú tầng tầng lớp lớp, cũng không phải vấn đề khiến Diệp Chân đau đầu nhất.
Vấn đề Diệp Chân đau đầu nhất, là ba ngày qua Mông Tiểu Nguyệt không ăn không uống.
Từ ngày đó gặp ác mộng bừng tỉnh, Mông Tiểu Nguyệt liền lâm vào một loại trạng thái bi thương không cách nào kiềm chế, ánh mắt ngốc trệ, im ắng rơi lệ, không ăn không uống.
Từ nhỏ liền mất cha mẹ, bây giờ cùng nãi nãi sống nương tựa lẫn nhau lại có khả năng bỏ mình, còn bị tặc tử Ly Thủy Tông ngàn dặm đuổi giết, xuất hiện loại trạng thái này, Diệp Chân có thể lý giải.
Nhưng mà, chuyện cũ đã qua, kẻ sống còn phải tiếp tục.
Liên tục khuyên bảo ba ngày vô hiệu, Diệp Chân cũng nổi giận.
- Trước mắt bất luận nãi nãi của ngươi sinh tử như thế nào, ngươi như vậy, nếu nãi nãi của ngươi biết, người sẽ đau lòng như thế nào?
- Nếu cha mẹ ngươi ở trên trời có linh thiêng thấy ngươi như vậy, sẽ đau lòng cỡ nào?
...
Đã hao hết miệng lưỡi, Mông Tiểu Nguyệt vẫn thờ ơ, Diệp Chân nổi giận, đặt mông ngồi xuống, cầm lên một khối thịt máu tươi dầm dề cắn một cái mắng to lên.
- Đáng đời, ngươi như vậy, cũng đáng đời Mông gia các ngươi bị diệt! Dù ngươi chết đói, tặc nhân Ly Thủy Tông hại bọn ngươi thành như vậy, vẫn tiêu diêu tự tại...
Đột nhiên, thân hình của Mông Tiểu Nguyệt phảng phất như bị điện giật, không nhịn được run lẩy bẩy.
Trong run rẩy, Mông Tiểu Nguyệt chậm rãi ngẩng đầu lên, trong hai mắt đờ đẫn thời gian dần trôi qua xuất hiện một tia tức giận, con ngươi càng ngày càng sáng, càng ngày càng sáng, trong nháy mắt sáng đến cực hạn.
Trong nháy mắt tiếp theo, Mông Tiểu Nguyệt cầm quả dại còn dính chút bùn đất và lương khô ăn ngấu nghiến, con ngươi tỏa sáng kia, vẫn như trước nhìn chòng chọc vào phía trước.
Nhìn thấy con ngươi kia, Diệp Chân vừa mới thở dài một hơi, hàn ý trong nháy mắt liền lên tới đầu.