Tạo Hóa Chi Vương (FULL)
Chương 63: Liệt Hỏa Quỷ Thối
- Hỗn đản, đây là phủ đệ của Mông đại hiệp, các ngươi dám xâm nhập như thế!
Thấy có người vô lễ xâm nhập, Diệp Chân gầm lên một tiếng.
- Là Vương Vận Bảo, Đô Úy của quận thành Âm Sơn, đồng thời cũng là đệ tử nội môn của Ly Thủy Tông, hắn đã trông giữ lão thân trọn vẹn sáu năm.
Mông lão phu nhân vừa nói, vừa ôm Mông Tiểu Nguyệt vào trong ngực, cẩn thận nhìn đoàn người xông tới.
Lúc này, bốn gã bộ đầu bị Diệp Chân bắt vào trong nội viện đã lớn tiếng kêu cứu:
- Vương sư huynh, ngươi cuối cùng đến rồi, là tiểu tử này.
Vương Vận Bảo bận quan phục Đô Úy, vẻ mặt lệ khí nhẹ nhàng vung tay lên, liền có hơn mười võ giả vọt vào tiểu viện, phần phật bao vây lại.
Thân hình của Diệp Chân khẽ động, chắn ở trước mặt hai bà cháu Mông gia, Mông lão phu nhân đã gầm lên:
- Vương Vận Bảo, ngươi đây là muốn làm gì? Không phải đã nói sao, trước khi Tiểu Nguyệt mười lăm tuổi không được quấy rầy chúng ta kia mà? Ngươi thật không sợ lão bà tử ta nói ra việc xấu của Ly Thủy Tông các ngươi?
- Ha ha, Mông lão phu nhân, điều kiện tiên quyết của cái ước định kia, phải là ngươi an phận một chút mới được. Bây giờ, tông môn đã thay đổi chủ ý, để ta sớm mời tổ tôn các ngươi lên núi. Lại nói, ngươi muốn rêu rao, cũng phải lan ra mới được, chung quanh Mông gia đại viện này ngươi cũng không phải không biết, tất cả đều là người của chúng ta!
Vương Vận Bảo cười lên ha hả.
- Ngươi dám!
- Lão phu nhân, ta đã tới, còn có cái gì không dám? Lên!
Vương Vận Bảo sầm mặt lại, khẽ quát một tiếng.
- Vô sỉ, người nào còn dám đi lên trước một bước, ta liền làm thịt người đó!
Nhìn thấy rất nhiều đệ tử Ly Thủy Tông xông lên, Diệp Chân phẫn nộ quát.
Diệp Chân cũng không nghĩ ra, Mông đại hiệp xả thân cứu vạn dân ở trong cơn nguy khốn, vậy mà người nhà lại bị Ly Thủy Tông vì bản thân tư dục mà giám thị sáu năm.
Vương Vận Bảo liếc nhìn Diệp Chân, khinh thường nói:
- Ngươi một người sắp chết, còn dám quát tháo?
- Câm miệng, lương tâm của ngươi để chó ăn hết sao! Ngươi cũng là người Hắc Thủy Quốc, ân cứu mạng của Mông đại hiệp bảy năm trước nhanh quên như vậy sao?
- Còn các ngươi nữa, còn có cảm thấy thẹn với lương tâm hay không, bảy năm trước, Mông đại hiệp cứu, là các ngươi và người nhà của tất cả các ngươi, vậy mà các ngươi trái lại hiếp đáp người nhà của Mông đại hiệp, rốt cuộc các ngươi là người hay cầm thú!
Hai tiếng quát chói tai, để một bộ phận đệ tử Ly Thủy Tông bao quanh Mông trạch nhìn nhau, có ít người thậm chí chột dạ cúi đầu, Vương Vận Bảo lại thẹn quá thành giận.
- Nói nhảm nhiều quá, mấy người các ngươi lên cho lão tử, giết tiểu tử này! Mấy người các ngươi, mời Mông lão phu nhân rời đi nơi này.
Chữ “mời” kia nói rất nặng.
Theo Vương Vận Bảo gầm lên một tiếng, sáu tên đệ tử Ly Thủy Tông bọc đánh đánh về phía Diệp Chân, có ba người khác định lách qua Diệp Chân, đi bắt bà cháu Mông gia.
Diệp Chân vội vàng rút lui mấy bước, phá hỏng rất nhiều con đường đột kích của đệ tử Ly Thủy Tông, hai mắt đỏ lên, điên cuồng hét:
- Lũ súc sinh Ly Thủy Tông này, đến đây đi!
Người nhà của anh hùng vì dân hy sinh thân mình, lại bị hãm hại đến trình độ như vậy, bọn gia hỏa Ly Thủy Tông này, quả thực không hề có nhân tính.