Tạo Hóa Chi Vương (FULL)
Chương 48: Tài Phú Của Quá Sơn Phong
Triền núi rộng chừng một mét, cao thấp nhấp nhô, gập ghềnh khó đi, hai bên triền núi đều là vực sâu vạn trượng sâu không thấy đáy, cộng thêm trên núi cao gió mạnh, mỗi lần chỉ có thể di động nửa bước, như vậy mới có thể cam đoan thân thể ổn định.
Nếu bước chân quá dài, gió lớn gào thét, đứng không vững, nhất định sẽ ngã xuống triền núi, tên tuổi Bán Bộ Đa bởi vậy mà ra. Triền núi dài hơn hai mươi mét cỏn con này, liền trở thành nơi hiểm yếu của cường đạo Quá Sơn Phong.
Thời điểm Diệp Chân đến Bán Bộ Đa, trời đã tối đen, trong núi rừng càng thấy u ám!
Nhìn thấy toàn cảnh của Bán Bộ Đa, Diệp Chân lại hít vào một ngụm khí lạnh, Bán Bộ Đa này quá hiểm. Mặc dù nói Xà Đạn Thảo của hắn bây giờ có thể vượt qua bốn mươi mét, nhưng ở trên Bán Bộ Đa, Diệp Chân thật đúng là không có nắm chắc thi triển an toàn.
Triền núi cao thấp nhấp nhô, chỗ hẹp nhất vẻn vẹn chỉ nửa bước, địa phương tiếp cận hai bên cửa trại, thì bị sơn tặc cài chông sắt rậm rạp, chạy gấp tới, hơi không cẩn thận, sẽ rơi xuống vách đá vạn trượng!
Tay trái xách gáy của Tam đương gia, đầu rủ xuống lập tức dựng đứng lên, tay phải nâng ở sau lưng, Diệp Chân co thân trốn ở sau lưng Tam đương gia, điều khiển thi thể Tam đương gia đạp vào Bán Bộ Đa, chậm rãi đi về phía hang ổ của Quá Sơn Phong.
- Người nào?
- Người nào?
- Nói chuyện, không nói lời nào lão tử liền bắn tên!
Trong nháy mắt Diệp Chân đạp vào Bán Bộ Đa, sơn tặc ở đối diện liền phát hiện thân hình của Diệp Chân, nói cho đúng là phát hiện thân hình của Tam đương gia, liền không ngừng quát hỏi.
Nếu nói chuyện khẳng định sẽ lòi đuôi, Diệp Chân hạ quyết tâm không nói, cỗ thi thể trong tay thân là Tam đương gia của Quá Sơn Phong, khẳng định có chút uy vọng ở trong sơn tặc.
Sơn tặc ở cửa trại di động, thấy người tới không nói lời nào, dùng sức lay động bó đuốc, nhờ ánh lửa, có gia hỏa mắt tinh nhận ra thân phận của người đến.
- Là Tam đương gia, là Tam đương gia! Tam đương gia, các huynh đệ khác đâu rồi, lão đại nói các ngươi có thể mang về rất nhiều tiền tài, sao không thấy những người khác!
Diệp Chân lại không đáp, bước chân thận trọng di động, chỉ mấy tức, Bán Bộ Đa dài hơn hai mươi mét, Diệp Chân đã nương theo thi thể của Tam đương gia đi một nửa.
- Tam đương gia, tại sao không nói chuyện? Ngươi bị thương?
Bó đuốc ở đối diện quơ càng nóng nảy hơn, nhờ ánh lửa, đã có thể thấy vết máu ở khóe miệng của Tam đương gia.
- Tam đương gia?
Sơn tặc ở phía trước lại cực kỳ cảnh giác, sau khi hỏi mấy tiếng không đáp, trong cửa trại có một cây đuốc bị ném ra, ném tới bên Diệp Chân.
Cơ hồ ngay khi bó đuốc bị ném ra, Diệp Chân liền biết không ổn, bị phát hiện!
Trong chốc lát, bó đuốc kia soi rõ ràng bộ dáng của Tam đương gia, hai mắt đóng chặt, sắc mặt tái nhợt, máu vương vãi ở trên khóe miệng, ngực lủng lỗ lớn, hai chân cách mặt đất vài tấc cũng bị soi tinh tường.
Cơ hồ là đồng thời, Diệp Chân quát như sấm mùa xuân, lên tiếng gào thét:
- Nhanh mở cửa cho lão tử, lão tử bị thương!
Thời điểm gào thét, hai tay của Diệp Chân hơi dùng sức, liền để đầu của Tam đương gia quẹo qua một bên.
- Quỷ kìa!
Đám sơn tặc nhát gan nhìn rõ ràng hết thảy, liền hoảng sợ kêu lên.
Trong đêm tối, bó đuốc lóe sáng, Tam đương gia bồng bềnh ở trên triền núi giống như lệ quỷ.
Tên Tam đương gia này ở trong sơn tặc cũng có chút uy vọng, sau khi bị Diệp Chân giả giọng rống to, vài tên sơn tặc canh giữ ở cửa trại không rõ ràng cho lắm, theo bản năng đẩy cửa trại ra.