Tạo Hóa Chi Vương (FULL)
Chương 43: Tử Muốn Dưỡng Mà Thân Không Đợi
- Giúp ta mang bức thư này đến nhà họ Mông ở quận Âm Sơn, tự tay giao cho Mông lão phu nhân.
Liêu Phi Bạch lấy ra một bức thư nói.
- Còn có mười viên Tẩy Tủy đan này, ngươi cũng phải tự tay để Mông lão phu nhân và con trai của nàng dùng. Thời điểm cần, ngươi phải lấy Chân Nguyên thúc dục, trợ giúp bọn họ luyện hóa dược lực. Đây là mười bình Huyết Nguyên đan đặc chế, mỗi một viên chỉ có một phần mười dược lực của Huyết Nguyên đan mà các ngươi dùng, ngươi lặng lẽ giao cho Mông Tiểu Nguyệt, bảo nàng mỗi ngày dùng một hạt. Ngươi biết Hùng Vương Đam Sơn Quyền không?
Diệp Chân nhẹ gật đầu.
- Ngươi tự mình truyền cho con trai duy nhất của Mông lão phu nhân.
- Thế nhưng quy củ của tông môn?
Diệp Chân nhíu mày.
- Hết thảy đã có ta!
Liêu Phi Bạch vung đầu ngón tay, nói cực kỳ tự tin. Diệp Chân cũng chỉ có thể gật đầu.
- Mặt khác, nơi này có ngàn lượng hoàng kim, năm ngàn lượng bạch ngân, đến lúc đó, ngươi có thể âm thầm liên hệ quản gia của Mông gia, thay Mông gia mua chút điền sản ruộng đất.
Liêu Phi Bạch căn dặn càng ngày càng kỳ quái, ra tay cũng cực kỳ xa xỉ. Nhìn thần sắc kiên định của Liêu Phi Bạch, Diệp Chân cũng chỉ có thể gật đầu.
- Nhớ rõ ràng chưa?
Sau khi nói xong, Liêu Phi Bạch hỏi.
- Nhớ rõ! Nhưng Liêu giáo tập, quận Âm Sơn lớn như vậy, họ Mông nói không chừng có mấy chục trên trăm nhà, làm sao ta tìm được Mông phu nhân kia, ngươi ít nhất cũng phải cho ta địa chỉ cụ thể?
Diệp Chân hỏi.
Liêu Phi Bạch nhíu mày.
- Địa chỉ cụ thể ta cũng không biết. Có điều, ở trong quận Âm Sơn, chỉ cần ngươi nghe ngóng Mông gia Mông lão phu nhân, tuyệt không nhà thứ hai dám giả mạo.
Diệp Chân nhíu mày, ngay cả địa chỉ cụ thể cũng không có, vấn đề này không dễ xử lý.
- Liêu giáo tập, muốn tìm gia đình kia, có thể thêm...
- Mông Xuyên, nghe được cái tên này, hẳn không cần ta nói nhiều?
Diệp Chân giật mình, Mông Xuyên là nhân vật nổi tiếng nước Hắc Thủy, ít nhất ở trong mười ba quận Bắc Địa, chính là một nhân vật anh hùng truyền kỳ, còn từng là đệ tử của Tề Vân Tông. Chỉ tiếc tuổi trẻ mất sớm.
- Không cần, ta biết nên làm như thế nào.
Diệp Chân lớn tiếng nói.
Dừng một chút, Diệp Chân lại nhỏ giọng hỏi:
- Liêu giáo tập, bức thư này có gấp không, ta đưa qua muộn mấy ngày có được không?
- Ngươi có việc gì?
- Ta định về nhà thăm phụ mẫu, nhà của ta ở quận Vũ An. Quận Âm Sơn cách quận Vũ An khoảng ngàn dặm, nếu không gấp, ta muốn về Vũ An thăm phụ mẫu trước, rồi mới đi Âm Sơn, như vậy sẽ rất tiết kiệm thời gian.
Diệp Chân nói.
Nghe vậy, Liêu Phi Bạch hơi nhíu mày.
- Bức thư này cũng không gấp, sớm muộn mấy ngày không sao cả, nhưng bây giờ là thời điểm trọng yếu để ngươi tu luyện, trước hai mươi tuổi, mỗi một ngày, đều cực kỳ trân quý. Lúc này ngươi về nhà thăm người thân, có ảnh hưởng tu vi của ngươi, ngươi không rõ sao? Diệp Chân, tình hình như vậy, cha mẹ của ngươi cũng không nguyện ý nhìn thấy.