Tạo Hóa Chi Vương (FULL)
Chương 37: Liều Mạng?
- Có gì không dám!
Thần sắc của Hồng Báo vốn là khẽ giật mình, sau đó nhanh chân xông về phía Kim Nguyên Bảo.
- Còn cảm ơn ngươi nhắc nhở ta, cơ hội lấy không bạc, không mua mới ngu ngốc!
Kim Nguyên Bảo cắn răng nghiến lợi nhìn chằm chằm vào Diệp Chân, hận không thể xé cái miệng của Diệp Chân ra, nếu không phải Diệp Chân, hắn cũng không cần tổn thất một khoản này.
- Hai ngàn lượng bạc, năm trăm điểm cống hiến, một bình Ngưng Chân Đan, năm viên Tẩy Tủy Đan, sáu bình Huyết Nguyên đan. Kim Nguyên Bảo, đây là toàn bộ tài sản của ta, thu đi.
Mỗi khi Hồng Báo cược một vật, Kim Nguyên Bảo cảm giác mình bị cắt một đao, cái này không phải cược a, rõ ràng là cắt thịt trên người hắn.
Diệp Chân cũng có chút lắp bắp kinh hãi, tài sản của Hồng Báo này, so với hắn tưởng tượng còn phong phú hơn nhiều, vẻn vẹn là đan dược, liền giá trị hơn hai vạn lượng bạc.
- Kim sư huynh, ván trước ta thắng bao nhiêu.
Sau khi Hồng Báo quay về, Diệp Chân lại đi tới trước chiếu bạc của Kim Nguyên Bảo.
- Tỉ lệ đặt cược một bồi hai, trừ hai viên Tẩy Tủy Đan cộng thêm năm mươi điểm cống hiến của ngươi, ta phải bồi ngươi hai ngàn năm trăm lượng bạc, không sai chứ, Diệp sư đệ!
Thấy Diệp Chân đến, gân xanh trên trán Kim Nguyên Bảo nổi lên, vừa rồi Diệp Chân nhắc nhở Hồng Báo một câu, để hắn mất thêm một cân thịt, Hồng Báo đặt cược, bằng mười đệ tử ngoại môn phổ thông đặt cược a.
- Ách, toàn bộ mua ta thắng!
- Được!
Mặc dù Diệp Chân cược hết, để Kim Nguyên Bảo hơi có chút thu lại, nhưng so với tổn thất, thật sự là một sợi lông trong chín con trâu a.
Đột nhiên, ngay thời điểm Kim Nguyên Bảo hận đến nghiến răng, âm thanh của Diệp Chân có chút nhỏ xuống nói:
- Kim sư huynh, có muốn ta thắng hay không?
- Muốn! Muốn điên rồi!
Kim Nguyên Bảo ngẩn người, nhìn vẻ mặt của Diệp Chân rất nghiêm túc, hắn cơ hồ tuyệt vọng, trong lòng đột nhiên dâng lên một chút xíu hi vọng, giống như người chết chìm bắt được một cây cỏ cứu mạng, nóng nảy truy vấn.
- Nếu lần này lợi nhuận chia cho ta phân nửa, ta liền có khả năng thắng!
Diệp Chân nói.
- Ngươi có phương pháp thắng?
Kim Nguyên Bảo vội vàng truy vấn.
- Người vì tiền mà chết, lượng lớn lợi nhuận như thế, đã đáng giá ta liều mạng, liều mạng mà thôi.
Diệp Chân nói.
- Liều mạng?
Kim Nguyên Bảo khẽ giật mình, lại truy vấn nói:
- Ngươi có mấy phần chắc chắn?
- Không biết, hung ác sợ điên, điên sợ liều mạng, lấy mạng liều nha, luôn có mấy phần hi vọng thắng.
Diệp Chân nói rất hời hợt, nhưng chẳng biết tại sao, Kim Nguyên Bảo lại ngửi được mùi máu tươi nồng nặc.
- Tốt, phân ngươi một nửa thì một nửa, chỉ cần ngươi thắng là được!