Tạo Hóa Chi Vương (FULL)
Chương 31: Lời Hứa Vạn Kim
- Ngô chấp sự, ta đến giao nhiệm vụ, đây là biên nhận.
Trong đại điện Tông môn, Diệp Chân đi đến trước mặt Ngô lão chấp sự chuyên quản nhiệm vụ tông môn, đưa lên biên nhận của Thải Y Tiên Tử nói.
- Tốt, lão phu xem cho ngươi...
Vừa mới ngẩng đầu, Ngô lão chấp sự nhìn thấy Diệp Chân, âm thanh lập tức dừng lại.
- Ta nhớ tiểu tử ngươi tiếp nhiệm vụ do Thải Y Tiên Tử ban bố, nhanh như vậy liền hoàn thành? Không phải ngươi muốn gạt lão phu đó chứ?
Ngô lão chấp sự kinh ngạc.
- Đây là biên nhận, ngài nhìn một cái!
Ngô lão chấp sự tiếp nhận biên nhận do Diệp Chân đưa tới, nhìn lướt qua, lại thất thần.
- Là thật, ngươi thực sự hoàn thành? A tiểu tử, nói một chút, Hoa Ly của Thải Y Tiên Tử rốt cuộc bị bệnh gì vậy? Hơn một tháng này từ trưởng lão, cho tới đệ tử ngoại môn nội môn đều không chữa khỏi, ngươi trị như thế nào vậy?
- Ngô chấp sự, ngươi trước tiên cho ta điểm cống hiến đi.
Diệp Chân vừa cười vừa nói.
- Đưa ngọc bài thân phận đây.
Diệp Chân đưa ra ngọc bài thân phận, trong tay Ngô chấp sự lóe lên linh quang, liền xong việc.
- Tốt rồi, đã cho ngươi năm trăm điểm cống hiến, Hoa Ly kia rốt cuộc bị bệnh gì vậy, ngươi nói xem?
- Cái này, bí mật.
Diệp Chân mỉm cười, cầm ngọc bài thân phận của mình, quay người rời đi, chỉ để lại Ngô lão chấp sự ở nơi đó dựng râu trừng mắt.
- Tiểu tử hỗn trướng này, chơi thần bí gì chứ, vậy mà không nói cho lão phu, thật là tức chết lão phu...
Diệp Chân mới vừa đi ra đại điện tông môn, một bóng người từ trên trời giáng xuống, chặn đường đi của Diệp Chân.
- Diệp Chân, Hoa Ly của Thải Y rốt cuộc là bị bệnh gì, sao ngươi có thể chữa khỏi cho Hoa Ly vậy?
Phiền Sở Ngọc chắn ở trước mặt Diệp Chân.
Diệp Chân lại lộ ra biểu lộ khổ sở.
- Phiền sư huynh, cái này thực sự không thể nói.
- Không thể nói?
Phiền Sở Ngọc nhíu mày, trên tay đột nhiên có thêm một bình đan dược.
- Mười hạt Huyết Nguyên đan, chỉ cần ngươi trả lời vấn đề của ta, nó sẽ là của ngươi.
Diệp Chân cười khổ lắc đầu.
- Phiền sư huynh thông cảm, ta thật sự có nguyên nhân không thể nói.
- Hai mươi hạt Huyết Nguyên đan!
Thần sắc của Phiền Sở Ngọc lạnh lùng, cao cao nghểnh đầu, lạnh lùng nhìn Diệp Chân, trong mắt tràn đầy khinh thường.
Hắn thấy, Diệp Chân chẳng qua là muốn lên giá mà thôi, loại người này, hắn thấy nhiều lắm.
- Ba mươi hạt!
- Bốn mươi hạt!
- Năm mươi hạt!
- Thật có lỗi, Phiền sư huynh, ta thực không thể nói, nếu không có việc gì, tại hạ đi trước.
Cho dù Phiền Sở Ngọc ra năm mươi hạt Huyết Nguyên đan, Diệp Chân vẫn bất vi sở động, khiến Phiền Sở Ngọc rất nổi giận.