Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 3727: Thăng Cấp Phúc Lợi Của Nhân Viên (1)
Lan Lạc lấy ra một lọ thuốc khác rồi đọc cách sử dụng.
- Tỷ, ta uống cái này trước phải không?
Nàng quay đầu nhìn về phía tỷ tỷ.
Đôi mắt của Lan Anh sáng lên, vội vàng nói:
- Đúng vậy, đây là bí dược chữa thương, uống nhanh đi.
- Tốt.
Lan Lạc đáp lại, ngẩng đầu uống hết bí dược trong lọ.
- Cô lỗ ~~~
Nàng chớp chớp mắt, ngạc nhiên nói:
- Tỷ tỷ, ta cảm thấy cơ thể khỏe hơn nhiều.
Lan Anh vui vẻ nói:
- Vậy là tốt rồi, chúng ta trở về ăn cơm rồi lại tiếp tục uống thuốc thôi.
- Tốt.
Sắc mặt của Lan Lạc vẫn còn hơi tái nhợt nhưng trông đã khá hơn nhiều so với trước khi đi vào Bệnh Viện Đa Khoa.
Khi hai người rời khu chẩn đoán, dân chúng xếp hàng chờ đợi vào khu này vẫn còn rất đông.
- Tỷ, quốc vương vương quốc Huyền Vũ thật là người tốt.
Lan Lạc cảm thán.
- …..
Lan Anh giật giật khóe môi, cuối cùng vẫn không nói gì.
Mục Lương không hề biết mình lại được nhận một tấm “thẻ người tốt”.
- Cộp cộp cộp ~~~
Tiếng bước chân vội vã vang lên, một đại hán mặc áo vải cõng một thiếu nữ chạy đến bệnh viện.
Trên đường có rất nhiều vết máu, đều là từ cô gái chảy ra.
- Làm ơn nhường đường, mau cứu em gái của ta với!
Đôi mắt của đại hán đỏ ngầu, vừa chạy vừa hét lớn.
- Chuyện gì thế?
Những người xếp hàng kinh ngạc lên tiếng.
- Đó là A Nặc Đức và em gái hắn, sao đột nhiên lại thành ra thế này?
Giọng nói kinh ngạc truyền ra từ trong đám đông.
Đại hán tên là A Nặc Đức, là một thợ săn nổi tiếng ở thành An Lam, hằng ngày đều mở sạp bán thịt.
Thiếu nữ trên lưng là em gái của hắn, chỉ mới mười sáu tuổi, hai anh em sống nương tựa nhau từ nhỏ.