Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 3712: Ngươi Không Sợ Bị Đánh Chết Sao?
- Mang đồ đạc của ngươi theo, đi cùng ta đến Khu Vực Trung Ương.
- A, cái gì cơ?
Lan Anh sửng sốt một lúc.
- Gặp quốc vương bệ hạ chứ còn gì nữa, a cái gì mà a.
Hi Bối Kỳ lườm thiếu nữ một cái.
Lan Anh phấn khích hỏi:
- Chúng ta sẽ đi ngay bây giờ sao? Đi bằng cái gì?
- Đừng nói nhiều, đi thôi.
Hi Bối Kỳ đặt cái ly đã uống cạn xuống bàn rồi quay đầu bước ra ngoài.
- Chờ ta với!
Lan Anh như vớ được cọng cỏ cứu mạng, vội vàng đứng dậy chạy theo ra ngoài.
- Tiểu thư, hãy cẩn thận, đây có thể là cái bẫy.
Vưu Nạp nghiêm mặt nhắc nhở.
Hổ Tây nghe vậy lạnh lùng nhìn nam nhân, nói:
- Nếu các ngươi không tin thì cần gì phải hỏi nhiều như vậy?
Vưu Nạp cứng người không phản bác được, nhưng thần sắc vẫn nghiêm túc và cảnh giác.
Trước cửa tiệm, Hi Bối Kỳ nhấc chân ngồi trên xe máy, nhanh chóng đội mũ bảo hiểm.
Nàng quay đầu nhìn thiếu nữ vừa đi ra ngoài, ra hiệu nói:
- Ngồi lên đây đi.
- Tốt.
Lần này Lan Anh không còn do dự, người có xe máy chắc chắn có thân phận không đơn giản.
- Vậy còn ta thì sao?
Hổ Tây hỏi với giọng điệu sâu kín.
Hi Bối Kỳ cười hì hì nói:
- Phía sau chen một chút thì vẫn còn chỗ ngồi, hoặc ngươi thi triển năng lực thức tỉnh mà về?
- Không muốn, chen một chút đi, tiết kiệm một chút tinh thần lực.
Hổ Tây hừ một tiếng rồi ngồi xuống sau lưng Lan Anh.
- Thấy chưa, vẫn còn chỗ mà.
Hi Bối Kỳ không nói gì, chỉ hơi nhích người về phía trước.
Vưu Nạp không kìm được hỏi:
- Còn ta thì sao?
- Ngươi ở lại đây hoặc chạy theo sau chúng ta.