Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 3710: Thời Hạn Thuê Mướn Năm Mươi Năm
- Sao lại thế này, hôm nay cửa tiệm không mở cửa à?
Hi Bối Kỳ tháo mũ bảo hiểm xuống, nghi ngờ nhìn vào đám người xung quanh.
Không chờ nàng làm rõ ràng, đám người vây quanh trước cửa đã nhanh chóng tản đi, chẳng mấy chốc không còn ai.
- Hình như trên cửa có dán tờ giấy.
Hổ Tây nói với giọng thanh thúy.
- Đi xem nào.
Hi Bối Kỳ dừng xe xong liền cất bước về phía cửa tiệm.
Nàng híp mắt lại, nhìn chữ trên cửa rồi dần mở to mắt đọc:
- Cái chăn nhà ta bị ốm, ta phải chăm sóc nó, nghỉ một ngày.
- … Cái gì?
Hổ Tây giật giật khóe miệng.
Chăn bị ốm sao? Đây chắc chắn là cái cớ để ngủ nướng rồi.
- Thật đúng là quá tùy tiện, còn không chịu tìm lý do nào tử tế hơn nữa!
Hi Bối Kỳ đứng đó không nói gì, ước gì có thể ngay lập tức lôi chủ tiệm ra đánh một trận.
Hổ Tây sờ cằm, gật đầu nói:
- Đó là một cái cớ tuyệt vời, lần sau xin nghỉ ta sẽ dùng lý do này.
- Ngươi không sợ bị đánh chết à.
Hi Bối Kỳ trợn trắng mắt.
Hổ Tây nhún vai, nói không chút để ý:
- Bây giờ làm sao, hai ta chạy xa như thế mà không được ăn mì.
Hi Bối Kỳ tức nghiến răng, tiệm mì chua cay mới mở này là tư nhân, không thuộc cửa hàng quốc doanh nên không thể ép bọn họ mở cửa mỗi ngày.
- Để ta nghĩ xem khu nam thành còn cửa hàng nào ngon không.
Nàng hít một hơi sâu rồi nói.
Hổ Tây ngáp dài, khoanh tay trước ngực, dựa vào xe máy không nói lời nào.
Hi Bối Kỳ càng nghĩ càng bực, liền quyết định:
- Không tìm cửa tiệm khác nữa, chúng ta tới nhà chủ tiệm, bắt hắn nấu mì.