Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 3617: Cha, Vị Tỷ Tỷ Này Vẫn Luôn Nhìn Lén Ngươi
Mục Cảnh Lam bĩu môi nói:
- Mấy ngày nữa là mấy ngày nha?
- Năm ngày nữa.
Mục Lương cho con trai một câu trả lời chính xác.
- Được rồi, vậy thì năm ngày sau.
Tiểu tinh quái Mục Cảnh Lam gật đầu.
Mục Lương nâng con trai lên, cười hỏi:
- Sao hôm nay không đi tìm dì lớn Thấm Di của ngươi thế?
- Hôm nay dì lớn phải ra ngoài quay chụp, không ở trong phim trường.
Mục Cảnh Lam giải thích.
Hắn nói chuyện càng ngày càng lưu loát, tốc độ biết chữ cực nhanh, đã mạnh hơn rất nhiều học sinh tiểu học.
- Cảm thấy buồn chán à?
Mục Lương dịu dàng hỏi.
- Không đâu, hôm nay ta đi theo cha nha.
Mục Cảnh Lam chớp chớp mắt nhìn chằm chằm vào hắn.
Mục Lương giật giật khoé miệng, cuối cùng vẫn là không nói ra câu “cha đang bận” kia.
- Làm nãi ba (ông bố bỉm sữa) một ngày cũng không tệ.
Hắn nói thầm một tiếng.
- Cha ơi?
Mục Cảnh Lam hơi nghiêng đầu.
- Không có gì, cha dẫn ngươi ra ngoài đi dạo một chút, được chứ?
Mục Lương nói xong thì đứng lên, cõng con trai lên vai, để cho cậu bé nắm lấy tóc của mình.
- Ha ha ha ~~~
Mục Cảnh Lam cười khanh khách, chân nhỏ lắc lư lúc ẩn lúc hiện ở hai bên cổ Mục Lương.
- Ngồi vững nào.
Mục Lương cười dặn dò.
Hắn nhớ lại chuyện đã qua ở kiếp trước, rất nhiều người cha đều cõng con mình như thế, cái này có thể làm cho đứa nhỏ vui sướng gấp bội.
Chỉ là khi hắn cứ như vậy tiến vào trong tầm mắt của tiểu hầu gái thì các cô đều ngẩn ra.
- Điện hạ, không thể ngồi trên người bệ hạ như thế được đâu.