Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 3587: Trở Lại Như Mười Ngàn Năm Trước?
Nguyệt Thấm Lan nghe vậy đi lên trước, vươn tay ra:
- Tới đây, mẹ ôm.
- Ly Nguyệt đâu rồi?
Cô ôm lấy con trai, ngước mắt nhìn về phía Mục Lương.
- Cô ấy vẫn còn đang ngủ.
Mục Lương thuận miệng giải thích một câu.
- Mẹ, cha đánh người xấu.
Mục Cảnh Lam mềm mại nói.
Nguyệt Thấm Lan nghe vậy nghi ngờ nhìn về phía Mục Lương, ánh mắt mang theo vẻ dò hỏi.
Mục Lương thuận miệng giải thích:
- Gặp phải mấy tên quý tộc đang đùa giỡn nữ nhân viên trong cửa hàng điểm tâm sáng, cho nên tiện tay thu dọn một phen.
Sáng sớm hắn đi thị sát ngầm các cửa hàng một phen, thấy có người gây sự thì dùng vũ lực trấn áp.
Nguyệt Thấm Lan hơi nhướng mày, liếc nhìn người quản lý, nói:
- Sau này gặp phải loại chuyện như vậy, ngươi biết phải làm sao rồi chứ?
Thân phận lớn cỡ nào thì còn có thể lớn hơn quốc vương Huyền Vũ sao?
- Ta đã biết.
Người quản lý cung kính đáp.
- Có chuyện gì vậy?
Mục Lương thuận miệng hỏi.
Nguyệt Thấm Lan giải thích ngắn gọn một lần mới làm cho Mục Lương hiểu rõ mình đánh bậy đánh bạ một chút thế mà giải quyết được một phiền phức.
Mục Lương chậm rãi gật đầu nói:
- Vậy ta thật sự không làm sai, bọn họ sẽ phải nằm một, hai tháng mới có thể xuống giường.
- Bệ hạ, vương hậu nương nương, nên đi dự tiệc rồi.
Ngoài cửa vang lên giọng nói cung kính của Ba Phù.
- Ta biết rồi.
Mục Lương thuận miệng lên tiếng.
Trên bầu trời Vùng Nước Mặn rộng lớn, một chiếc phi thuyền vận chuyển cỡ trung đang nhanh chóng bay về phía đại lục cũ.
Trên boong thuyền, Nguyệt Phi Nhan vươn tay che miệng ngáp một cái, nhìn mặt nước nhất thành bất biến nói: