Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 3549: Không Làm Nghiên Cứu Ta Không Chỗ Phát Tiết (1)
- Từ Từ nhà ta đã biết gọi cha và mẹ rồi đấy.
Trong mắt Hồ Tiên hiện lên ý cười, mang theo vẻ kiêu ngạo nho nhỏ.
-…..
Khóe miệng của Nguyệt Thấm Lan giật giật, có chút cạn lời.
- Khanh khách ~~~
Hồ Tiên cười rất vui vẻ, đột nhiên lỗ tai hồ ly lông nhung giật giật, bên ngoài Thiên Điện vang lên tiếng của Mục Cảnh Lam.
- Ê a ~~~
Linh Nhi ôm Mục Cảnh Lam đi vào Thiên Điện, thấy cô gái đuôi hồ ly cũng ở đó, giòn giã lên tiếng chào hỏi:
- Chị Hồ Tiên cũng ở đây à.
- Đến thăm chị Thấm Lan.
Hồ Tiên mỉm cười gật đầu.
Nguyệt Thấm Lan đứng dậy đi về phía cô gái tinh linh, dịu dàng hỏi:
- Tiểu Cảnh, chơi vui vẻ không?
- Mẹ, vui vẻ.
Mục Cảnh Lam đáp lại với giọng mơ hồ không rõ.
- Hả?
Đôi mắt đẹp màu xanh nước biển của Nguyệt Thấm Lan trừng lớn.
Cô vội vã ôm con trai từ trong lòng cô gái tinh linh, vui vẻ hỏi:
- Tiểu Cảnh, ngươi vừa gọi ta là gì?
- Mẹ.
Bàn tay nhỏ nhắn của Mục Cảnh Lam vung lên.
- Ha ha ha.
Đôi mắt đẹp màu xanh nước biển của Nguyệt Thấm Lan sáng ngời, quay đầu nhìn về phía cô gái đuôi hồ ly.
- Tiểu Cảnh vẫn là rất thông minh.
Lần này đến phiên khóe môi Hồ Tiên co giật.
Là mẹ, luôn hy vọng con của mình ưu tú hơn những đứa trẻ khác.
Nguyệt Thấm Lan dịu dàng hỏi:
- Tiểu Cảnh, con gọi cha được không?
- Cha.
Mục Cảnh Lam ngoan ngoãn hô.
Nguyệt Thấm Lan vui mừng, ôm thật chặt con trai trong lòng, ưu nhã nói:
- Đi thôi, đi thôi, đi theo ta gặp cha của ngươi.
- Đừng đi, Mục Lương đi tìm Vưu Phi Nhi rồi.
Hồ Tiên quyến rũ nhắc nhở.
Mục Phương Tiên bị đánh thức, cô nhẹ nhàng bế con gái lên.