Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 3457: Mấy Trăm Ngàn Năm Dài Dằng Dẳng
Mục Lương nói với cô, ngày hôm nay thu nhận lễ vật của ai, sau này đến lượt bọn họ tổ chức sinh nhật, cô cũng phải có đáp lễ.
Hơn nữa hai cô ấy không lấy lòng cô giống như những người khác, làm cho thiếu nữ cảm thấy hơi chút mới mẻ.
Đôi mắt đẹp của Lăng Hương loé sáng, nói không chút do dự:
- Ta thích nước hoa, nếu ngươi muốn tặng ta lễ vật gì thì hãy chọn nước hoa, tốt nhất là loại hiếm nhất.
- Tốt.
Linh Nhi gật đầu.
- Ta chỉ thích ăn ngon.
Linh Vận thuận miệng nói.
- Được, ta biết rồi.
Linh Nhi khẽ nhướng mày.
Không ngờ hai người lại thích đồ vật đơn giản như thế, còn tưởng rằng các cô sẽ mở miệng muốn Sinh Mệnh Trà.
- Được rồi, lần sau rảnh rỗi trò chuyện tiếp.
Linh Vận phất tay rồi kéo theo bạn thân rời đi.
- Nhớ kỹ, ta muốn nước hoa tốt nhất!
Lăng Hương bỏ lại một câu rồi bị bạn thân lôi kéo đi về phía cửa ra.
- Khanh khách ~~~
Linh Nhi cười khúc khích, cảm thấy hai cô rất thú vị, không quá giống với các thiếu nữ quý tộc khác.
…
Vào đêm, trong vương cung.
Đám người Mục Lương và Linh Nhi trở lại cung điện, nhóm tiểu hầu gái nhanh chóng nghênh đón.
- Bệ hạ và công chúa điện hạ đã trở về.
Ba Phù hô một tiếng.
- Rốt cuộc cũng trở về, trời đã tối rồi.
Đám người Hồ Tiên và Nguyệt Thấm Lan đi ra từ trong nhà ăn.
Mục Lương cởi áo khoác trên người ra, ôn hòa hỏi:
- Các ngươi còn chưa ăn cơm à?
- Chờ các ngươi, đừng nói với ta là các ngươi đã ăn rồi đấy?
Hồ Tiên nhướng mày hỏi.
Mục Lương cười một tiếng, lắc đầu đáp:
- Không, chỉ là uống nhiều rượu thôi.
- Cha bị những quốc vương kia quấn quýt hàn huyên thật lâu, bằng không thì đã trở về sớm rồi.