Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 3368: Không Cần Phải Cau Mày Sầu Lo Mỗi Ngày Nữa
Khoé miệng của Ngôn Băng khẽ co giật.
Cô quay đầu nhìn về phía Nguyệt Thấm Lan, ánh mắt rơi vào bụng của đối phương, hỏi:
- Chị Thấm Lan còn chưa nói chuyện mang thai với Mục Lương à?
Trong lòng Nguyệt Thấm Lan khẽ động, lắc đầu nói:
- Chưa nói, chờ hắn trở về tự mình phát hiện đi.
- Cũng tốt, coi như là một niềm vui bất ngờ.
Khóe môi của Ngôn Băng cong lên.
- Xem như là vậy đi.
Đôi mắt đẹp màu xanh nước biển của Nguyệt Thấm Lan hiện ra ý cười, ánh mắt dịu dàng sờ bụng một cái.
Đáy mắt của Ngôn Băng hiện lên một tia ước ao, ai mà không thích Mục Lương chứ.
Ánh mắt của Nguyệt Thấm Lan lóe lên, đột nhiên nói:
- Chờ Mục Lương trở về, cũng nên an bài hôn lễ giữa hắn và Ly Nguyệt rồi.
Sự hâm mộ nơi đáy mắt của Ngôn Băng ngày càng tăng lên, sau này mọi người có phải nên gọi Ly Nguyệt là nương nương hay không?
- Ta cũng phải đi làm việc đây.
Nguyệt Thấm Lan ưu nhã nói, bước chân nhẹ nhàng rời khỏi cung điện.
Biết được tin tức Mục Lương sắp trở về, tâm tình của chúng nữ đều sáng tỏ, làm việc đều tràn đầy nhiệt tình.
Buổi tối, các cô gái làm xong trở lại bên trong cung điện, tụ tập ở trong nhà ăn.
- Cái gì, Mục Lương sắp trở về rồi à?
Ny Cát Sa vừa mới ngồi xuống thì nghe được tin tức tốt này.
- Đúng vậy, hẳn là còn mấy ngày nữa mới về đến nhà.
Mễ Nặc ngây thơ đáp.
Ny Cát Sa thở phào một hơi, nói:
- Rốt cuộc cũng chịu trở về rồi, mọi người không cần phải cau mày sầu lo mỗi ngày nữa.
- Ai cau mày sầu lo hả?
Hồ Tiên nhướng mày hỏi.
Ny Cát Sa liếc mắt nhìn chúng nữ xung quanh, thanh thúy nói: