Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 3361: Vệ Tinh Tọa Độ
- Nguy rồi, ngọn núi sắp sụp rồi!
Lan Đế biến sắc thốt lên.
- Chạy mau!
Hổ Tây hô một tiếng, ôm ngang cô gái tóc trắng đứng lên, xoay người biến mất tại chỗ, lúc xuất hiện lại đã cách xa hơn ngàn mét.
- Chờ ta một chút!
Lan Đế hô một tiếng.
- Hít hà ~~~
Rắn Vong Linh Bốn Cánh hộc lưỡi đen, vỗ cánh chở đám người Y Lộ Lộ bay ra khỏi phạm vi rơi xuống của núi lớn màu máu đỏ.
- Ầm ầm ~~~
Mọi người mới vừa rời đi thì một giây sau ma pháp trận chống đỡ đại sơn màu đỏ hoàn toàn tan vỡ, cả ngọn núi lập tức rơi thẳng xuống bên dưới.
Núi lớn đỏ như máu rơi xuống mặt đất phát ra một tiếng nổ cực lớn điếc tai nhức óc, bụi mù bốc lên cuồn cuộn.
Đám người Hổ Tây bịt miệng mũi lại, tránh việc hít phải bụi bặm.
- Khụ khụ ~~~
Sau mười mấy phút, bụi mù chậm rãi tan đi, làm cho mọi người lộ ra.
Lan Đế ho khan mấy tiếng rồi lên tiếng hỏi:
- Mọi người không sao chứ?
- Chúng ta không sao.
Đám người Y Lộ Lộ lên tiếng đáp lại.
Cổ Tư Mỹ bấm tay niệm thần chú, thi triển ma pháp hệ phong, bụi bặm còn chưa tan đi lập tức bị thổi ra xa.
- khụ khụ ~~~
Hổ Tây ho khan vài cái, dùng sức lắc lắc mái tóc màu cam, làm cho bụi bặm trên đầu cô rơi xuống.
Đám người Y Lộ Lộ thoạt nhìn cũng vô cùng chật vật, các cô phủi bụi đất trên người, lại ngước mắt nhìn về phía vị trí ngọn núi lớn màu đỏ như máu rơi xuống.
Lan Đế nói với sắc mặt trắng bệch:
- Núi rơi xuống, nhưng mà bệ hạ vẫn còn ở, hắn sẽ không sao chứ?
Cổ Tư Mỹ phân tích:
- Hẳn là không sao đâu, không gian bên trong nhà đá sẽ không bị sụp đổ, huống chi căn nhà đá đó cũng rất kiên cố.
Đám người Hổ Tây nghe vậy mới thở phào một hơi, lại nghĩ đến thực lực của Mục Lương bây giờ, chỉ là một ngọn núi bị vỡ nát mà thôi, căn bản không thể làm tổn thương đến hắn được.