Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 3326: Danh Phận Nên Có Thì Vẫn Phải Có.
- Ngươi nhớ thương cái gì?
Giọng nói lạnh lùng vang lên trên đỉnh đầu cô gái tóc cam.
Hổ Tây ngước mắt nhìn thoáng qua, lập tức đối diện với đôi mắt của Mục Lương.
- Bệ hạ, ta không có nói cái gì nha.
Hổ Tây đáp với vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.
Đáy mắt của Lan Đế hiện lên một tia giảo hoạt, thanh thúy nói:
- Bệ hạ, cô ấy nói muốn ăn thú cưng mới.
Vẻ mặt của Hổ Tây cứng đờ, quay đầu trừng mắt nhìn về phía cô gái tóc nâu, ánh mắt u oán không gì sánh được.
Lan Đế quay đầu đi, đáy mắt tràn đầy ý cười.
Mục Lương chắp hai tay trước người, nhàn nhạt nói:
- Hai người các ngươi, bản kiểm điểm thêm đến 9000 chữ.
- Hả?
Đôi mắt của Lan Đế và Hổ Tây trừng lớn, vẻ mặt như bị đóng băng sắp tan nát.
- Ta không có nói gì mà…
Lan Đế uỷ khuất nói.
- Không, ngươi có nói.
Hổ Tây yêu kiều hừ một tiếng.
- …..
Lan Đế co giật khóe miệng, không cách nào phản bác được.
…….
Trong chính sảnh cung điện.
Mễ Nặc nằm trên ghế sô pha, giữa ngón tay là kim móc và len sợi màu trắng tinh, động tác đan len thuần thục.
- Tiểu thư Mễ Nặc đang đan áo lông à?
Ba Phù đi tới bên cạnh ghế sô pha, buông xuống một ly sữa thú ấm áp.
- Đúng vậy.
Mễ Nặc lên tiếng, bưng lên sữa thú uống một ngụm.
Ba Phù chớp chớp mắt, dịu dàng nói:
- Bệ hạ thật hạnh phúc.
Động tác trên tay Mễ Nặc không ngừng, ngây thơ nói:
- Đây là làm cho đứa bé của chị Hồ Tiên và chị Thấm Lan, không phải cho Mục Lương.
Bởi vì là đồ cho trẻ con mặc, cô đều dùng loại len tốt nhất.
Ba Phù kinh ngạc nói:
- A, đứa trẻ còn chưa sinh ra, bây giờ làm quần áo có quá nhanh hay không?