Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 3320: Tộc Tinh Linh Viễn Cổ
Mục Lương nhìn về phía cô gái tinh linh, nói:
- Bộ bàn ghế này tặng cho ngươi, sau này sẽ có thể dùng đến.
Lưu ly chế thành cái bàn, đối với hắn mà nói là muốn bao nhiêu thì có bấy nhiêu, lợi dụng năng lực của mình bất cứ lúc nào bất cứ nơi đâu cũng có thể chế tác được.
Trong mắt của Y Lộ Lộ hiện lên vẻ cảm kích, cô cắn môi dưới không nói chuyện, trong lòng càng xoắn xuýt hơn.
- Có duyên gặp lại.
Mục Lương phất phất tay, xoay người chuẩn bị rời khỏi sơn động.
Đám người Ly Nguyệt và Cổ Tư Mỹ đuổi theo, ánh sáng chiếu vào trên người bọn họ, lưu lại mấy bóng người kéo dài.
Lúc này Y Lộ Lộ hạ quyết tâm, hô to:
- Người tốt, chờ đã!
- Còn có chuyện gì à?
Mục Lương quay đầu nhìn về phía thiếu nữ, đáy mắt hiện lên một tia sáng.
Vẻ mặt Y Lộ Lộ nghiêm túc nói:
- Để ta dẫn mọi người đi vào chỗ sâu trong Thiên Quốc, ta biết nên đi như thế nào, có thể tiết kiệm thời gian cho mọi người.
- Ngươi không sợ gặp phải nguy hiểm à?
Mục Lương nhíu mày hỏi.
Y Lộ Lộ nghiêm mặt đáp:
- Ta sợ, nhưng ta càng muốn giúp các ngươi hơn.
Nếu như không phải đám người Mục Lương thì cô không có cơ hội được ăn đồ ăn ngon như vậy, càng có khả năng đã chết bởi vì vết thương quá nặng rồi, nghiêm túc mà nói, Mục Lương là ân nhân cứu mạng của cô.
Mục Lương cười một tiếng, tự tin nói:
- Yên tâm đi, có ta ở đây, ngươi có thể rời khỏi nơi đó mà không bị thương chút nào.
- Ừ ừ, ta tin tưởng người tốt.
Ánh mắt của Y Lộ Lộ trở nên kiên định.
- … Đừng gọi ta là người tốt, gọi ta là Mục Lương.
Mục Lương bất đắc dĩ nói.
- Được, Mục Lương người tốt.
Y Lộ Lộ ngoan ngoãn gọi một tiếng.
-…
Khóe mắt của Mục Lương co giật, từ bỏ sửa đúng cách xưng hô của cô gái tinh linh.