Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 3303: Đó Căn Bản Không Phải Là Một Ngọn Núi!
Lan Đế ngồi ở phía sau cô gái tóc màu quýt, hai tay vòng lấy eo thon của cô, xe máy khởi động chở cả hai chạy về phía ngọn núi giống như quả trứng kia.
- Ầm ầm ~ ~ ~
Hai người tìm kiếm trên vùng đất màu nâu xám hơn hai giờ đồng hồ mới tìm được ngọn núi lớn giống như quả trứng kia.
- Đến rồi.
Hổ Tây siết chặt phanh lại, nhanh chóng xuống xe.
- May mà có thể tìm được nơi này, bằng không thì phiền phức rồi.
Lan Đế nói xong thì ngẩng đầu lên nhìn kỹ vị trí đỉnh núi.
Hai người ngồi xuống chân núi, ôm lấy đầu gối an tĩnh chờ cứu viện.
Hổ Tây chớp đôi mắt màu cam, tán gẫu:
- Ngươi nói xem khi nào thì bệ hạ sẽ tới đây?
Lan Đế lắc đầu đáp:
- Không biết, lấy tốc độ của phi thuyền vận chuyển, đến Thiên Quốc rồi muốn tìm được chúng ta thì cũng phải mất chừng hai, ba ngày.
Hổ Tây chậm rãi gật đầu, chắp tay cầu khẩn:
- Chỉ hy vọng mấy ngày này đừng xảy ra chuyện quỷ dị gì nữa.
Khóe miệng của Lan Đế giật giật, thấp giọng nói:
- Hy vọng là vậy đi…
- Không đúng, nơi này là Thiên Quốc, quá an toàn mới không thích hợp.
Hổ Tây đột nhiên nói.
- Ngươi đừng nói nữa.
Khóe mắt của Lan Đế giật một cái.
Hổ Tây cười ngượng ngùng một tiếng rồi thành thật im lặng, lo lắng câu thuận miệng vui đùa của mình thành sự thật.
- Cô lỗ ~ ~ ~
Lúc này bụng của Lan Đế kêu to, trong lúc yên tĩnh như thế này lại nghe được rất rõ ràng.
- Ngươi lại đói à?
Hổ Tây quay đầu hỏi.
Lan Đế bất mãn nói:
- Cái gì mà lại chứ? Lần cuối ta ăn là vào tối hôm qua.
- Vậy ăn một chút gì đó đi.
Hổ Tây nói xong thì lấy lương khô từ trong ma cụ không gian chứa đựng ra, chia phân nửa đưa cho cô gái tóc nâu.