Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 3277: Biết Sai? Vậy Phải Dùng Mạng Của Các Người Tới Xin Lỗi Đi.
Mục Lương không để ý tới tiếng bàn tán và hút khí lạnh của những người xung quanh, ánh mắt dịu dàng nhìn về phía cô gái đuôi hồ ly, hỏi:
- Bây giờ hả giận rồi chứ?
- Ừm, thoải mái hơn nhiều.
Hồ Tiên nói xong thở phào một hơi, nở nụ cười dưới khăn che mặt.
- Ngươi hả giận rồi, nhưng mà ta thì chưa.
Mục Lương nói xong thì xoa xoa đầu của cô gái đuôi hồ ly.
Đôi mắt màu đỏ rực của Hồ Tiên hiện ra ý cười, quyến rũ nói:
- Vậy ngươi tiếp tục đi.
- Được.
Mục Lương gật đầu một cái.
- Các ngươi còn không đi sao?
Có người nhỏ giọng nhắc nhở.
- Đúng vậy, thừa dịp hiện tại đi mau, nếu không thì sẽ có kết cục không tốt.
- Nhưng hai cái tát vừa rồi của các ngươi rất sảng khoái, nên dạy dỗ bọn hắn như vậy.
Dân chúng bàn luận khe khẽ, hiển nhiên ngày thường có không ít người bị đám quý tộc bắt nạt.
- Không cần lo lắng.
Mục Lương bình tĩnh đáp lại một câu, cất bước đi tới trước mặt bốn người.
- Thiếu gia, tiểu thư!
Tiếng la hoảng sợ vang lên.
Kỵ Sĩ phủ bá tước và phủ hầu tước phủ xuất hiện, thấy thiếu chủ nhà mình nằm trên mặt đất kêu rên, vẻ mặt lập tức rất khó coi.
Nữ nhân mắt đỏ vuốt khuôn mặt sưng lên, lớn tiếng thét to:
- Nhanh lên, bắt bọn hắn lại cho ta, ta muốn đập nát xương cốt của cả hai!
- Vâng!
Bọn Kỵ Sĩ nhận mệnh lệnh, chẳng mấy chốc đã bao vây Mục Lương và cô gái đuôi hồ ly.
Hồ Tiên cười híp mắt nói:
- Ai da, người tới thật đúng là không ít đâu.
- Quỳ xuống.
Mục Lương khẽ phun ra hai chữ.
Rào rào ~~~
Ngay sau đó, đám Kỵ Sĩ thống nhất động tác quỳ xuống đất, cơ thể hoàn toàn không thể động đậy.