Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 3208: Trong Đầu Toàn Là Phế Liệu Màu Vàng
Tầng tám Khu Vực Trung Ương, vương quốc Huyền Vũ.
Mễ Nặc đứng ở cửa cung điện, nhìn về phía lối vào quảng trường.
- Tại sao Mục Lương vẫn chưa trở lại nữa?
Cô nhỏ giọng lầm bầm.
Ngải Lỵ Na ngáp một cái, thanh thúy nói:
- Có thể là Mục Lương muốn cùng chị Thấm Lan trải qua thế giới của hai người.
- Trải qua thế giới của hai người thì có thể vào phòng nha.
Mễ Nặc nói ra một câu kinh người.
- Khụ khụ, ngươi biết mình đang nói cái gì không?
Khuôn mặt của Ngải Lỵ Na đỏ bừng vì mắc cỡ, không khỏi vươn tay xoa đầu của cô gái tai thỏ.
Đôi mắt màu xanh lam của Mễ Nặc chớp chớp, trả lời với ánh mắt trong suốt:
- Ta biết nha.
- …
Ngải Lỵ Na hít một hơi thật sâu, quyết định không nói ra mớ phế liệu màu vàng trong đầu cho cô gái tai thỏ.
Mễ Nặc bĩu môi nói:
- Mục Lương và chị Thấm Lan đi ra ngoài hai ngày rồi, có khi nào hai người bọn họ chơi hết năm ngày rồi mới trở về không?
- Cũng không phải là không được, dù gì thì bọn họ cũng đang trong thời gian nghỉ kết hôn mà.
Ngải Lỵ Na nhếch miệng nói.
- Cũng đúng ha….
Mễ Nặc bĩu môi, ánh mắt có chút mất mát.
Ngải Lỵ Na nháy mắt hỏi:
- Ngươi nhớ Mục Lương rồi hả?
Mễ Nặc hơi chột dạ nhìn khắp nơi, ngây thơ nói:
- Không có nha, ngươi đừng nói mò.
- Tiểu thư Mễ Nặc, tiểu thư Ngải Lỵ Na, có thể dùng bữa rồi.
Bên trong cung điện truyền ra tiếng gọi ầm ĩ của Tiểu Tử.
Mễ Nặc quay đầu cao giọng đáp lại:
- Ta biết rồi!
Cô gái tai thỏ chạy như trốn vào cung điện, lưu lại cô gái tóc hồng tại chỗ, cô không tiếng động cười khẽ vài cái, nhún nhún vai cũng theo trở về cung điện.