Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 3197: Dã Tâm Của Ngươi Không Nhỏ (2)
Mục Lương gật đầu chào hỏi các vị khách rồi cất bước đi về phía đài cao, nhóm hộ vệ Trung Ương phía sau cũng đi theo, cho đến Mục Lương lên tới đài cao thì bọn họ mới đứng vững ở bên dưới.
Đội nhạc vẫn còn tiếp tục biểu diễn, tiếng ca của Mễ Nặc vang vọng ở trong Đại Hội Đường làm cho không ít người ngạc nhiên vì âm thanh tuyệt đẹp.
Tiếng trống, tiếng đàn và tiếng ca đan xen vào nhau tạo thành giai điệu hài hòa, chúc mừng đại hôn của quốc vương vương quốc Huyền Vũ.
Mục Lương đứng ở trên đài cao, cảm nhận được ánh mắt của mọi người, trong đó có mấy ánh mắt khiến hắn chú ý.
Hắn ngước mắt nhìn lại, đối diện với đôi mắt đỏ hoe của Bạch Sương, trong lòng bất đắc dĩ thở dài một tiếng.
Miệng của Bạch Sương khẽ mấp máy, không tiếng động nói ra hai chữ “chúc mừng”.
- Sương Nhi, ngươi thật sự không có chuyện gì chứ?
Quốc vương Hải Đinh thở dài hỏi.
Bạch Sương dịu dàng nói:
- Ta không sao đâu, ta thật sự mừng thay cho hắn.
- Ai ~
Quốc vương Hải Đinh lại thở dài một tiếng, hối hận vì đồng ý mang con gái tới tham gia hôn lễ của Mục Lương.
Bên trên đài cao, Mục Lương dời ánh mắt sang chỗ khác, lơ đãng chạm với ánh mắt của Ôn Sa.
Ôn Sa mang vải ren mỏng che mặt, một đôi mắt đẹp nhìn chằm chằm Mục Lương, ý mến mộ giấu ở đáy mắt.
Mục Lương nhìn thấy Tố Cẩm, cô cũng đang nhìn chằm chằm hắn, đôi mắt màu xanh mơ hồ có chút đỏ ửng, đồng thời trong lòng cảm thấy vô cùng đau nhói.
Mục Lương lại nhìn về phía Tô Lâm Y Tư, ánh mắt của cô yên tĩnh nhưng lại không hề dời đi chỗ khác.
Tiếng ca của Mễ Nặc kết thúc, bên trong Đại Hội Đường bắt đầu phát lên khúc nhạc vui mừng.