Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 3156: Không Cần Tồn Tại.
Ánh mắt của Mễ Á lóe lên, ôm lấy thiếu nữ thả ở ghế trống bên cạnh.
- Cảm ơn tỷ tỷ, tỷ tỷ thật tốt.
Tiểu cô nương cảm kích lên tiếng.
Cô vươn đôi tay nhỏ, bắt một miếng thịt cho vào miệng rồi nhai ngấu nghiến, dáng vẻ ăn như hùm như sói làm cho không ít người ghé mắt.
Tiểu Hương thương tiếc, hỏi:
- Ngươi đã bao lâu không có ăn cái gì rồi?
- Lâu lắm rồi.
Giọng nói của tiểu cô nương mơ hồ không rõ, trong mồm lấp đầy thức ăn.
- Đó là bao lâu?
Tân Tây xoa xoa đầu của bé gái.
Tiểu cô nương đang nhấm nuốt chợt khựng lại, nghiêng đầu suy nghĩ một chút rồi mới đáp lại:
- Ba ngày.
- Ba ngày không ăn gì sao, cha và mẹ của ngươi đâu?
Tiểu Hương nghe vậy lại càng thương tiếc hơn.
Tiểu cô nương lắc đầu, nói với giọng điệu mất mát:
- Ta không biết, cha và mẹ đã biến mất rất lâu rồi, nửa năm nay ta chưa nhìn thấy bọn họ.
Mễ Á và Tiểu Hương liếc nhìn nhau, ánh mắt thương tiếc càng tăng lên.
- Thật đáng thương, ăn từ từ thôi, những thứ này đều là của ngươi.
Tiểu Hương thở dài nói.
- Cảm ơn tỷ tỷ.
Đôi mắt của tiểu cô nương bắt đầu ửng đỏ, từng giọt nước mắt rơi xuống.
- Đừng khóc.
Mễ Á thở dài một tiếng.
Cô lấy ra một hộp lá trà từ bên trong ma cụ không gian chứa đựng, lấy vài miếng lá trà bỏ vào trong ly, rồi dùng nước nóng ngâm nở.
- Uống chút nước trà đi.
Cô nhẹ giọng nói.
- Cảm ơn tỷ tỷ.
Tiểu cô nương nói cảm ơn lần nữa, cầm ly trà thổi phù phù rồi nhấp từng ngụm nhỏ.
- Cô lỗ ~~~
Chờ đến khi một ly nước trà vào bụng, mắt thường có thể thấy được sắc mặt của tiểu cô nương đã trở nên hồng hào.