Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 3086: Một Năm Mười Thai, Mười Năm Sinh Trăm Thai.
Trong chính sảnh cung điện.
Vưu Phi Nhi vò tóc đi tới trên ghế sô pha ngồi xuống, trên mặt còn có vết ngủ rõ ràng, là dấu vết lưu lại do đè nặng tóc lúc ngủ.
- Tiểu thư Vưu Phi Nhi có muốn uống ly sữa thú lót dạ không?
Ba Phù thanh thúy hỏi.
- Được ~~~
Vưu Phi Nhi nhếch miệng ngáp một cái, lầm bầm hỏi:
- Mục Lương trở về chưa?
- Bệ hạ vẫn chưa trở lại ạ.
Ba Phù lên tiếng, xoay người đi tới phòng bếp.
- Hắn đi cả đêm rồi mà còn chưa trở lại nữa….
Vưu Phi Nhi bĩu môi nói thầm một câu.
- Thế nào, hắn mới đi một ngày mà ngươi đã nhớ hắn rồi à?
Giọng nói trêu ghẹo vang lên, Hồ Tiên lắc eo nhỏ đi vào chính sảnh.
- Không có nha.
Khuôn mặt xinh đẹp của Vưu Phi Nhi ửng đỏ.
Hồ Tiên ngồi xuống, quyến rũ nói:
- Nhớ thì nói nhớ, đây lại không phải là việc mất mặt, bên trong cung điện này không phải chỉ riêng một mình ngươi là nhớ hắn.
- Còn có ai nữa?
Vưu Phi Nhi buột miệng hỏi.
Hồ Tiên không nói chuyện, ngước mắt nhìn về phía Thiên Điện, Tố Cẩm một thân váy dài màu xanh đi tới, tóc buộc hờ ở sau đầu, thoạt nhìn rất có cảm giác khuê tú.
- Ồ, ta biết là ai rồi?!
Vưu Phi Nhi bĩu môi.
Đáy mắt của Hồ Tiên hiện lên ý cười, nữ nhân ở cung điện này có ai là không thích Mục Lương chứ?
Thích được chia rất nhiều loại, mến mộ, có hảo cảm, kính nể, sùng bái, v.v… Những thứ này đều có thể nói là thích.
- Các ngươi đang nói chuyện gì thế?