Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 3027: Nỗi Lo Sợ Kéo Dài Đến Mười Ngàn Năm Hạ Màn.
- Ở đây vui vẻ thế, mọi người đang nói chuyện gì vậy?
Giọng nói ưu nhã vang lên, Nguyệt Thấm Lan đi tới với vẻ mặt mệt mỏi.
Cô mới vừa sắp xếp xong xuôi việc dọn dẹp chiến trường và trấn an nhóm binh sĩ bị thương.
Hồ Tiên quyến rũ nói:
- Một ít chuyện thú vị, để Vưu Phi Nhi kể cho ngươi nghe.
Khuôn mặt xinh đẹp của Vưu Phi Nhi ửng đỏ, thành thật thuật lại chuyện mới vừa xảy ra.
Nguyệt Thấm Lan nghe xong, khóe môi của cô cong lên, ưu nhã gật đầu nói:
- Đúng vậy, nếu như lão nhân kia có thể lưu lại, như vậy Hiệp Hội Ma Pháp Sư kia cũng coi như là của vương quốc Huyền Vũ chúng ta.
- Vậy thì phải xem Mục Lương nghĩ như thế nào?!
Hồ Tiên quyến rũ mở miệng.
- Mộc Phân Thân đâu rồi?
Nguyệt Thấm Lan đột nhiên hỏi.
Hồ Tiên ngước mắt nhìn về phía bầu trời bến tàu, kinh ngạc nói:
- Không biết, mới vừa rồi hắn vẫn còn ở đó mà.
- Lẽ nào Mục Lương đã xảy ra chuyện, cho nên Mộc Phân Thân đi hỗ trợ?
Vưu Phi Nhi mở to đôi mắt màu vàng kim, trên mặt hiện lên thần sắc lo âu.
Nguyệt Thấm Lan và Hồ Tiên nghe vậy trong lòng cũng trầm xuống, phỏng đoán của Vưu Phi Nhi rất có khả năng xảy ra, nếu không giải thích thế nào Mộc Phân Thân đột nhiên biến mất.
- Các ngươi nghĩ gì thế, làm sao ta có thể thua được chứ?
Giọng nói bình tĩnh vang lên sau lưng mấy người, Mục Lương cất bước đi ra không gian.
Đôi mắt đẹp của Hồ Tiên lập tức sáng ngời, vừa kinh ngạc vừa vui mừng lên tiếng:
- Mục Lương!
Cô liếc mắt một cái đã nhận ra người trước mắt không phải Mộc Phân Thân, mà bản thể có tình cảm.
Đôi mắt đẹp của Già Lạc sáng lên, vội vàng muốn chứng thực: