Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 2915: Gương Mặt Sống Không Còn Gì Luyến Tiếc.
Trước khi rời đi Mục Lương dặn dò:
- Có chuyện gì thì có thể tới phòng làm việc tìm ta.
- Đã biết, ngươi đi mau đi.
Nguyệt Thấm Lan cười tươi như hoa phất tay.
Mục Lương mỉm cười, liếc nhìn Ly Nguyệt sau đó xoay người trở về cung điện.
- Ta cũng đi làm việc đây.
Ly Nguyệt dịu dàng nói.
Nguyệt Thấm Lan ưu nhã cười:
- Ừm, ta cũng phải trở về Cục Quản Lý rồi.
- Nếu còn không đi thì chị ta sẽ phát điên!
Đáy mắt của Ly Nguyệt hiện lên ý cười.
- Ai nói không phải đâu.
Nguyệt Thấm Lan mỉm cười hơi nhún vai.
Trước khi cô trở lại cung điện thì đã bắt Nguyệt Thấm Di cố thủ ở trong Cục Quản Lý, xử lý các loại văn kiện chồng chất trên bàn.
Nguyệt Thấm Lan nghĩ đến ánh mắt u oán của chị mình trước khi rời đi, nhìn gương mặt sống không còn gì luyến tiếc của chị ấy, không khỏi lại bật cười vài tiếng.
Cô rời đi khu vực Trung Ương, cưỡi xe hơi đi Cục Quản Lý Chủ Thành.
- Thư ký đại nhân.
Nhân viên đi ngang qua lần lượt gật đầu vấn an, sau đó tiếp tục làm việc của mình.
Nguyệt Thấm Lan ưu nhã cười đáp lại rồi đi đến phòng làm việc tại tầng trệt, còn chưa đẩy cửa ra thì đã nghe được tiếng đối thoại ở.
- Đại nhân Thấm Di, phần văn kiện này không phải phê duyệt như vậy, số liệu rõ ràng không đúng.
Trong phòng làm việc truyền ra giọng nói của Vệ Ấu Lan.
- Không phải chứ, ta đã xem rất nhiều lần rồi mà vẫn còn phê duyệt sai sao?
Đây là giọng nói kinh ngạc của Nguyệt Thấm Di.
Vệ Ấu Lan thanh thúy nói:
- Đúng vậy, ngài lại xem thật kỹ một chút.
- …Được rồi.
Nguyệt Thấm Di nói với giọng điệu sống không còn gì luyến tiếc.
Trước cửa, trong đôi mắt xanh biển của Nguyệt Thấm Lan đầy ý cười, trước khi trở lại đây cô đã dự liệu đến loại tình huống này, cho nên dự định trở về xét duyệt thêm một lần nữa.