Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 2815: Đừng Suy Nghĩ, Các Ngươi Không Trốn Thoát Được Đâu.
Diêu Nhi ngoan ngoãn nói:
- Bệ hạ, để ta đi làm chút đồ ăn.
- Không cần đâu, ngươi nghỉ ngơi cho tốt đi.
Mục Lương vươn tay ra ngưng tụ một đoàn nguyên tố sinh mệnh rồi đánh vào trong cơ thể của tiểu hầu gái, trợ giúp cô khôi phục nhanh chóng.
- Vâng.
Diêu Nhi đỏ mặt đáp một tiếng.
Mục Lương lấy ra than đỏ, thịt ma thú tươi, châm lửa rồi gác thịt lên trên bắt đầu nướng, chuẩn bị thức ăn cho bốn người.
Ly Nguyệt tiến lên hỗ trợ, quét tương lên trên thịt ma thú.
- Đùng ~~~
Phần thịt ma thú bên ngoài nhanh chóng bị nướng chín, dầu trơn nhỏ giọt xuống dưới phát ra tiếng xèo xèo vui tai.
Dầu trơn rơi vào trên lửa than tóe ra tia lửa nhỏ, nhưng mà còn chưa kịp rơi xuống đất thì đã bị dập tắt.
- Thơm quá đi.
Chóp mũi của Ly Nguyệt khẽ giật, bụng đã bắt đầu biểu tình.
Khi bọn họ đến vương quốc Ác Hằng thì vẫn chưa ăn uống gì cả.
Mục Lương dịu dàng nói:
- Chờ một chút, sắp ăn được rồi.
- Vâng.
Ly Nguyệt mềm nhẹ đáp.
Diêu Nhi chợt nghĩ tới điều gì đó, thanh thúy hỏi:
- Bệ hạ, những người bị nhốt bên trong vũ khí Phong Cấm nếu không ăn uống gì thì có bị chết đói không?
Mục Lương đang nướng thịt nghe vậy thì khựng lại, nhàn nhạt nói:
- Suýt nữa đã quên mất, bọn họ đã vài ngày không ăn gì thì phải?
- Năm ngày rồi ạ.
Diêu Nhi nhẹ giọng nói.
- Vậy làm chút đồ ăn cho bọn hắn đi.
Mục Lương vung tay lên, lấy ra vũ khí Phong Cấm từ trong không gian tùy thân.
- Ông ~~~
Vũ khí Phong Cấm bị mở ra, sáu khối bộ kiện bay lên cao, thả ra ba người Bất Hủ Chúng.
- Khụ khụ ~~~
Lão bà vừa xuất hiện thì lập tức ho khan kịch liệt, bề ngoài thoạt nhìn xanh xao vàng vọt, giống như sắp chết đói tới nơi, nếu như không phải thực lực bản thân bà ta đủ mạnh, không ăn không uống nhiều ngày như vậy rất có thể sẽ chết thật.