Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 2722: Tốn Tiền Lại Không Hỏi Thăm Được Gì
Đức Lạt Cơ cau mày lại, quay đầu dùng ánh mắt ra hiệu với hai người còn lại. - Cùm cụp ~~~
Tiếng chìa khóa cắm vào ổ vang lên, chốt cửa xoay được nửa vòng rồi lại nhanh chóng lại trở về chỗ cũ.
- A, tại sao không mở cửa được?
Giọng nam lại vang lên lần nữa.
Nam nhân kinh ngạc nói:
- Chẳng lẽ là khóa hỏng rồi?
- Ta không thuê căn phòng này đâu, khóa bị hỏng rồi, lỡ như ta đi ra ngoài rồi trở về mất hết đồ đạc thì bây giờ ta phải làm sao đây?
Một giọng nữ phách lối vang lên.
Nhân viên cho thuê phòng cười khan nói:
- Vậy được rồi, chúng ta đi xem phòng khác, tối nay ta lập tức bảo người đến sửa chữa căn phòng này.
- Vậy thì đi thôi, ta muốn xem căn phòng khác.
Giọng nữ phách lối tiếp tục nói.
- Cộp cộp cộp ~~~
Tiếng bước chân đi xa, ngoài cửa khôi phục sự yên tĩnh.
Đức Lạt Cơ chậm rãi thở phào một hơi, xoay người lại ra lệnh:
- Mau chóng thu dọn nơi này đi, chúng ta không thể ở lại đây được nữa.
- Vâng.
Mã Cách Phu và Thiết Lôi Nhĩ lên tiếng, tăng nhanh tốc độ dọn dẹp.
Mười phút sau, ba người đều mặc áo choàng da thú, tóc xõa xuống che khuất hơn nửa gương mặt.
Cả ba chỉ chừa một đôi mắt để nhìn đường, chòm râu bị cạo sạch, nếu không nhìn cẩn thận thì sẽ khó mà nhận ra được bọn họ là ba người đang bị truy nã.
- Đi thôi.
Đức Lạt Cơ hài lòng gật đầu.
Cửa phòng bị nhẹ nhàng kéo ra, hắn ló đầu ra ngoài kiểm tra một vòng, không thấy ai mới yên tâm đi ra ngoài.
- Cộp cộp cộp ~~~
Mã Cách Phu và Thiết Lôi Nhĩ đuổi theo, ba người đi xuống lầu tới đường cái, hoàn cảnh lập tức trở nên náo nhiệt.
Đức Lạt Cơ bình tĩnh lại, ngẩng đầu ưỡn ngực đi về phía trước.
Mã Cách Phu cung kính hỏi: