Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 2610: Không Tính Là Uổng Tiề
Hắn vỗ tay một cái rồi nhìn về phía cô gái tóc trắng, ôn hòa nói: - Nếu không còn chuyện khác thì chúng ta trở về thôi.
- Tốt.
Ly Nguyệt nhẹ nhàng gật đầu, Mục Lương ôm eo cô từ trên trời giáng xuống, trở lại mặt đất.
- Bệ hạ.
Tiểu Tử ngoan ngoãn xuống xe, hỗ trợ mở cửa.
Mục Lương ngồi vào trong xe, suy nghĩ một chút rồi nói:
- Đến Đại Hội Đường.
Còn một ngày nữa hội đấu giá sẽ bắt đầu, hắn muốn đích thân đi xem hội trường chuẩn bị thế nào rồi.
- Vâng.
Tiểu Tử cung kính đáp lại, khởi động xe hơi chạy về phía Đại Hội Đường Chủ Thành.
- Cộp cộp cộp ~~~
Sắc trời dần tối, Ni Khả Lâm đi về nhà.
Cô vừa huấn luyện ở Cửa hàng lẩu xào cay cả một ngày, dù không tính quá mệt mỏi nhưng phải ghi nhớ rất nhiều thứ, nó khiến cô có chút hoa mắt chóng mặt.
Ni Khả Lâm bước lên cầu thang đi tới trước cửa nhà, lấy chìa khóa mở cửa, bên trong phòng đen như mực, không có ánh sáng.
- Hả?
Cô dừng bước, hô một tiếng:
- A Đạt Tư?
- A tỷ!
Một giọng nói vừa kinh ngạc vừa vui mừng vang lên, A Đạt Tư chạy ra khỏi phòng ngủ của mình.
Nhìn thấy em trai, Ni Khả Lâm khẽ thở phào một hơi, hỏi:
- Trời tối rồi, tại sao ngươi không để Bọ Cánh Cứng Đèn Lồng phát sáng hả?
A Đạt Tư nhỏ giọng nói:
- Ta không biết nha…
Ni Khả Lâm nghẹn lời vài giây, giơ tay lên nâng trán nói:
- Ta quên mất.
Cô đi tới bên tường, vươn tay mở nắp đèn lưu ly rồi nhẹ nhàng chạm vào Bọ Cánh Cứng Đèn Lồng ở.
- Ông ~~~
Bọ Cánh Cứng Đèn Lồng rung cánh vài cái, đuôi tỏa sáng, nhanh chóng chiếu sáng hơn nửa gian nhà.
Ni Khả Lâm nhìn ánh sáng tỏa ra từ Bọ Cánh Cứng Đèn Lồng, nhỏ giọng thầm thì:
- Xem ra phải mua thêm mấy con Bọ Cánh Cứng Đèn Lồng nữa.
Bọ Cánh Cứng Đèn Lồng thuộc về “Vật phẩm tiêu hao” giống như đom đóm ở Lam Tinh, thọ mệnh của chúng nó rất ngắn ngủi.