Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 2537: Ngươi Còn Muốn Đau Bụng?
Mục Lương dở khóc dở cười, nói: - Ta đã nói nồi thức ăn mà ngươi làm không thể ăn rồi, thế mà ngươi cứ nằng nặc đòi nếm thử cho bằng được.
Tối nay cô bé nấu cơm nhưng Mục Lương không ăn một ngụm, cô bé cảm thấy lãng phí cho nên xử lý hơn nửa nồi.
Kết cục chính là đau bụng ba lần, cuối cùng Mục Lương phải ra tay chữa trị cho cô, bằng không rất có khả năng cô bé sẽ đau bụng tới sáng.
- Mục Lương ca ca, ngươi còn lén cười ta.
An Kỳ nói với giọng điệu u oán.
Mục Lương nghiêm mặt nói:
- Sau này ngươi đừng xuống bếp nữa.
- Ta?
An Kỳ chớp mắt.
Mục Lương hỏi ngược lại:
- Ngươi còn muốn đau bụng à?
- Không muốn…
An Kỳ có chút ủy khuất.
- Ừm, vậy sau này cứ để ta xuống bếp là tốt rồi.
Mục Lương nhàn nhạt gật đầu.
An Kỳ ngây thơ nói:
- Nhưng như vậy Mục Lương ca ca sẽ rất vất vả.
- Không đâu, với ta thì nấu nướng không khó.
Mặt của Mục Lương nghiêm túc nói.
Anh không muốn cô bé xuống bếp thêm lần nào nữa, ăn đồ ăn hắc ám vài lần là đủ rồi.
- Vậy được rồi.
An Kỳ bĩu môi.
- Mau ngủ đi.
Mục Lương ôn hòa nói.
An Kỳ nhỏ giọng nói:
- Mục Lương ca ca, ngươi có thể kể chuyện cho ta nghe không?
- Cũng được.
Mục Lương suy nghĩ một chút, gật đầu đồng ý.
Anh kể câu chuyện cô bé quàng khăn đỏ, giọng nói rất có từ tính.
An Kỳ bĩu môi, nhỏ giọng nói:
- Ca ca, câu chuyện này thích hợp với những đứa bé nhỏ hơn, An Kỳ đã lớn rồi.
Cô bé càng nghe càng tỉnh táo, hoàn toàn không buồn ngủ chút nào.
Mục Lương liếc nhìn cô bé, mỉm cười nói:
- Nếu đã lớn rồi thì sẽ không muốn nghe kể chuyện nữa.
Đôi mắt to tròn của An Kỳ trừng lớn, hỏi:
- A, thật vậy sao?
- Đương nhiên.
Mục Lương cười một tiếng.