Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 2495: Mau Ngủ Đi, Ta Sẽ Không Vứt Bỏ Ngươi (Phần 2)
– Tốt. Lúc này An Kỳ mới cầm đũa lên, bắt đầu ăn ngấu nghiến, khóe miệng dính đầy nước sốt thịt.
- Ngao ô ~~~
Đôi mắt to tròn của nàng sáng lên, vui vẻ nói:
- Món này ăn quá ngon.
Khóe môi của Mục Lương cong lên, chờ đợi thiếu nữ ăn xong, sau đó cả hai mới rời khỏi quán rượu.
An Kỳ tò mò hỏi:
- Mục Lương ca ca, chúng ta đi vương quốc Tây Hoa bằng cách nào thế?
Nàng suy nghĩ thật lâu, cuối cùng vẫn muốn gọi Mục Lương là ca ca, cảm thấy như vậy cả hai sẽ thân thiết hơn một chút.
- Bay qua.
Mục Lương nói rồi nhẹ nhàng khoác tay lên vai thiếu nữ, một gợn sóng vô hình bao vây nàng vào trong.
- Hở?
An Kỳ sửng sốt một chút.
Giây kế tiếp, Mục Lương mang theo nàng bay lên trời, hướng về phía vương quốc Tây Hoa.
- A.. A.. A…
Sắc mặt của An Kỳ hơi trắng bệch, nàng không dám cúi đầu nhìn thành Đại La càng ngày càng nhỏ.
- Cao quá đi.
Giọng nói của nàng run rẩy.
- Thả lỏng đi, rất an toàn.
Mục Lương trấn an nói.
- … Tốt.
An Kỳ yếu ớt đáp lại, nhưng mà vẫn không dám cúi đầu nhìn dưới chân.
Mục Lương mỉm cười, mang theo thiếu nữ tiếp tục bay tới trước, tốc độ càng lúc càng nhanh.
Hắn ngăn cản gió to thổi tới giúp An Kỳ, lúc này nàng ấy mới có thể hít thở bình thường.
Hai người bay nửa giờ, sự sợ hãi trong lòng An Kỳ mới giảm bớt, len lén cúi đầu đi xem mặt đất.
- Còn sợ không?
Mục Lương thuận miệng hỏi.
An Kỳ nhỏ giọng đáp:
- Còn, một chút.
Mục Lương mỉm cười nói:
- Bay rất rất vui.
An Kỳ mím môi, ép buộc bản thân nhìn xuống mặt đất, chậm rãi làm cơ thể thích ứng cảm giác mất trọng lực.
- Phù phù ~~~
Mục Lương cảm nhận được tiếng hít thở và tiếng tim đập của An Kỳ trở lại bình thường, cúi đầu nhìn nàng một cái, phát hiện thiếu nữ đang ở thưởng thức cảnh đẹp dưới mặt đất.