Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 2494: Mau Ngủ Đi, Ta Sẽ Không Vứt Bỏ Ngươi.
Mục Lương cười vang nói: - Tốt, có ngươi giám sát thì ta rất yên tâm.
Khuôn mặt xinh đẹp của Ly Nguyệt đỏ ửng, dịu dàng nói:
- Thật ra thì ta không có làm gì cả…
Ngải Lỵ Na khoác tay lên vai cô gái tóc trắng, cười trêu chọc:
- Hì hì, Ly Nguyệt nhà chúng ta rất dụng tâm nha, hai ngày nay đến Phường Công nghiệp Quân Sự rất nhiều lần.
- Đúng vậy, ta còn thấy nàng ấy đi ra ngoài lúc nửa đêm đấy!
Ny Cát Sa gật đầu nói.
Phường Công nghiệp Quân Sự được vận chuyển trong mọi thời tiết, các công nhân chia làm ba ca thay phiên công tác.
Mục Lương mỉm cười nói:
- Mỗi lần Ly Nguyệt làm việc đều rất dụng tâm.
- Mục Lương nói rất đúng!
Ngải Lỵ Na cười khanh khách.
Ly Nguyệt đỏ mặt, hờn dỗi liếc xéo cô gái tóc hồng, không muốn các nàng ấy ồn ào kể công giúp mình, quá xấu hổ.
Nàng vội vã nói sang vấn đề khác:
- Mục Lương, ngươi còn có chuyện gì sao?
- Được rồi, mọi người đừng làm rộn nữa, Ly Nguyệt ngượng ngùng.
Hồ Tiên quyến rũ trêu ghẹo.
Mục Lương ôn hòa nói:
- Ta không có chuyện khác, chủ yếu là muốn tán gẫu một chút, nghe giọng nói của các ngươi.
Đôi mắt đỏ rực của Hồ Tiên hiện ra ý cười, gắt giọng:
- Xem ra Mục Lương cũng rất nhớ chúng ta…
- Đúng vậy.
Mục Lương thành thật gật đầu.
Hồ Tiên nhẹ nhàng lắc lư đuôi hồ ly, quyến rũ nói:
- Vậy ngươi mau chóng xong việc về đây đi, mọi người thật sự rất nhớ ngươi.
- Tốt, ta biết rồi.
Mục Lương dịu dàng trả lời.
- Cọt kẹt ~~~
Cửa phòng bị đẩy ra, An Kỳ lau tóc đi tới, nàng mặc áo của Mục Lương, vạt áo rũ đến đầu gối, thoạt nhìn như một chiếc váy ngắn.
- Mục Lương ca ca, hình như chiếc áo này hơi lớn.
Nàng mềm mại nói.
Đôi mắt hồng nhạt của Ngải Lỵ Na trừng lớn, kinh ngạc nói: