Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 2344: Chẳng Lẽ Ngươi Còn Muốn Bắt Ta Sao?
Mai Đặc trầm giọng ra lệnh: - Ngươi mang mấy người đi kiểm tra thuyền đậu ở chỗ này, tìm xem có thấy mục tiêu khả nghi hay không?!
- Vâng!
Kỵ Sĩ bị điểm danh cung kính hành lễ.
Tên đạo tặc lớn tuổi nghe vậy không nhịn được rùng mình, hắn nhìn thấy Phất Thất bị Kỵ Sĩ bao vây ở chính giữa, vội vàng xoay người đi trở về.
Lúc này, Phất Thất đang buồn bực vô cùng, khóe mắt chợt thấy đạo tặc lớn tuổi, hai mắt lập tức sáng ngời.
Trong lòng hắn tính toán xem nên bán đứng đám đạo tặc này hay nhân cơ hội chạy thoát.
Phất Thất vẫn luôn muốn chạy trốn, đáng tiếc từ đầu đến đuôi vẫn không có cơ hội, chỉ có thể ẩn nhẫn chờ thời cơ.
Hắn nhìn đạo tặc lớn tuổi rời đi, chân mày nhíu lại, dường như đối phương không có ý định cứu mình.
- Nếu đã như vậy thì chớ có trách ta.
Phất Thất lẩm bẩm với giọng điệu âm lãnh.
Hắn ngẩng đầu nhìn một hướng rồi hô to:
- Ngươi đừng chạy, mau cứu ta!
- Ai?
Mai Đặc chợt khựng lại, lập tức quay đầu nhìn về phía sau.
- Chết tiệt!
Tên đạo tặc lớn tuổi mắng một tiếng, nhanh chóng bước nhanh hơn, cuối cùng là chạy như bay.
Ánh mắt của Mai Đặc lạnh xuống, cao giọng ra lệnh:
- Bắt hắn lại!
- Vâng.
Bọn Kỵ Sĩ vội vàng đuổi theo tên đạo tặc lớn tuổi.
- Hừ!
Phất Thất cười nhạt một tiếng.
Bạch Sương vội vàng nhắc nhở:
- Nhị ca, nơi này là vương quốc Huyền Vũ đấy, chúng ta không thể tùy tiện ra tay.
- Không sao đâu, chỉ là bắt người mà thôi.
Mai Đặc xua tay nói không chút để ý.
Bọn Kỵ Sĩ chạy vội, có người ném trường mâu trong tay để ngăn tên đạo tặc lại.
Đạo tặc lớn tuổi thầm mắng một tiếng, cong người trách thoát trường mâu, rút ra một cây roi dài từ trong ngực, ngăn cản từng cây trường mâu bay vụt đến.