Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 2316: Văn Tự Cổ Đại. Cửa Không Gian Truyền Tống
– Nếu vậy tại sao cha lại biết được đây là văn tự cổ đại? Bạch Sương hỏi tới.
- Bên trong gia phả của vương thất chúng ta, hai trang đầu tiên được viết bằng chữ cổ giống hệt như trong tấm da thú này.
Quốc vương Hải Đinh giải thích.
- Nói như vậy, vương thất Hải Đinh chúng ta đã có lịch sử hơn một nghìn năm sao?
Bạch Sương kinh ngạc thốt lên.
Mai Đặc giơ tay lên đỡ trán, hỏi:
- Đến bây giờ ngươi mới biết được chuyện này à?
- Trước đây các ngươi đâu đề cập đến chuyện này, cho nên đương nhiên là ta không biết rồi.
Bạch Sương trợn trắng mắt.
Chân mày của Mai Đặc hơi co giật, hắn quay đầu nhìn cha mình, nghiêm mặt nói:
- Cha, ta nghĩ nên nghiêm tra việc này, cần phải biết được lai lịch rõ ràng của những món đồ ở đây.
- Ừm, mấy tên đạo tặc kia đâu rồi?
Quốc vương Hải Đinh chậm rãi gật đầu, ngước mắt nhìn về phía Kỵ Sĩ thông báo.
- Bẩm bệ hạ, bọn hắn đã bị bắt lại.
Kỵ Sĩ cung kính trả lời.
Quốc vương Hải Đinh trầm giọng ra lệnh:
- Dẫn tới đây đi.
- Vâng.
Kỵ Sĩ cung kính lên tiếng, đứng dậy rời đi chính điện.
Không bao lâu, Phó Kỵ Sĩ Trưởng tự mình áp giải hai gã đạo tặc đi vào chính điện, đá một cước vào đầu gối cả hai để bọn họ quỳ rạp xuống đất.
- Phanh ~~~
Hai đầu gối của Phất Thất nặng nề nện lên sàn nhà cứng rắn, nhìn về phía quốc vương Hải Đinh với sắc mặt khó coi.
Trong lòng hắn ta đang “thăm hỏi” Lai Vu tám trăm lần, nếu như không phải cô ta thì mình cũng sẽ không bị bắt.
Sau khi đám người Lai Vu đi ra khu mộ lớn, cô ta phân phó Phất Thất và một gã đạo tặc khác mang vài món vật bồi táng và hai tấm da thú sao chép văn tự cổ đại đi giao dịch, tốt nhất là có thể nhờ vào đó để biết rõ ràng chữ trên tấm bia đá nghĩa là gì.