Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 2311: Bất Phân Thắng Bại.
– Ông ~ Dưới bầu trời xanh thẳm, phi thuyền vận chuyển khổng lồ đón gió đi tới.
Trên boong thuyền, Ngải Lỵ Na và Ly Nguyệt đang đánh cầu lông, Mục Lương và nhóm Mễ Nặc ngồi ở bên cạnh uống trà nóng và thưởng thức bánh ngọt do tiểu hầu gái làm.
Tiểu Mật nhìn chằm chằm cầu lông chuyển động qua lại trên không trung, đếm số lần hai người đánh trả:
- Ba trăm năm mươi, ba trăm năm mươi mốt,…
- A, tại sao vẫn còn chưa phân thắng bại nữa?
Mễ Nặc lẩm bẩm.
Ly Nguyệt và Ngải Lỵ Na có thực lực tương đương nhau, quả cầu thứ nhất đánh tới bây giờ vẫn chưa rơi xuống đất lần nào.
Mục Lương cười nhạt nói:
- Ta đoán phải đợi đến khi cầu hư thì nó mới rơi xuống đất.
- Ta cũng cảm thấy như vậy.
Đáy mắt của Mễ Á hiện ra ý cười.
- Phanh ~~~
- Phanh ~~~
Cầu lông bay qua lại giữa hai mặt vợt, phát ra tiếng phanh phanh đầy nhịp điệu.
Ly Nguyệt linh hoạt chạy lên đón cầu rồi đánh trả trở về với các loại góc độ xảo quyệt.
Ngải Lỵ Na cũng nhanh nhạy không kém, cô nhanh chóng chạy qua lại trong khu vực của mình, mỗi lần vung vợt đều lưu lại tàn ảnh.
Mễ Nặc quay đầu nhìn về phía Mục Lương, ngây thơ hỏi:
- Mục Lương, hôm nay chúng ta có thể đến Trung Ương chứ?
- Nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì đúng vậy.
Mục Lương ôn hòa đáp.
Lấy tốc độ của phi thuyền, cộng thêm không gian truyền tống, khoảng bốn hay năm giờ chiều là mọi người có thể trở lại vương quốc Huyền Vũ.
Hôm nay đã tiến hành hai lần không gian truyền tống rồi, lần truyền tống tiếp theo là ở ba tiếng sau.
- Ầm ~~~
Một tiếng nổ vang lên, cầu lông bị Ngải Lỵ Na đánh nát, lông vũ bay lượn khắp nơi.
- A, thật là đáng tiếc.
Ngải Lỵ Na nhìn quả cầu lông trụi lủi, khuôn mặt lộ ra vẻ tiếc nuối, nhìn về phía cô gái tóc trắng, thanh thúy nói: