Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 2202: Đến Vương Quốc Người Thú! Ta Có Chuyện Quan Trọng Thông Báo.
Bên kia, Mục Lương và Mễ Á, Ly Nguyệt bay vào Khu Vực Trung Ương, đáp xuống tầng tám khu Trung Ương. Trước cửa cung điện, đôi mắt của Tiểu Tử sáng ngời, quay đầu hô to:
- Bệ hạ đã trở về rồi!
- Cộp cộp cộp ~~~
Tiếng bước chân vội vã vang lên, các tiểu hầu gái và đám người Mễ Nặc chạy ra.
Ba người Mục Lương vừa đáp xuống mặt đất thì thấy cô gái tai thỏ và những người khác xông tới.
- Mục Lương!
- Bệ hạ!
Các cô gái hưng phấn hô to.
- Ta đã trở về rồi.
Mục Lương buồn cười, giơ tay chào hỏi mọi người.
- Mục Lương, ta rất nhớ ngươi.
Mễ Nặc nhào tới ôm chặt eo của anh, đầu cọ lấy cọ để ngực hắn.
Mục Lương vươn tay chặn đầu cô gái tai thỏ lại, ôn hòa nói:
- Ta cũng nhớ ngươi.
Khuôn mặt xinh đẹp của Mễ Nặc ửng đỏ, nàng cười tít mắt, lộ ra hai lúm đồng tiền.
- Khụ khụ.
Mễ Á lộ ra ánh mắt u tối, không khỏi ho nhẹ vài tiếng.
Mễ Nặc chợt rùng mình, vội vã chui ra từ lồng ngực của Mục Lương, đỏ mặt nhìn chị của mình, vươn tay chạy về phía đối phương, ôm lấy cô gái tai mèo, kéo dài giọng làm nũng:
- Chị, ta cũng nhớ ngươi~
Ánh mắt của Mễ Á lấp lóe, lẩm bẩm:
- Tại sao ta lại cảm thấy không đáng tin lắm đâu?!
- Chị, ta thật sự nhớ ngươi mà.
Mễ Nặc tiếp tục mềm mại làm nũng.
Mễ Á vỗ lưng em gái, nghiêm mặt hỏi:
- Được rồi, lúc ta không có mặt ở đây thì ngươi có bị ai bắt nạt không?
- Mễ Á, đây chính là vương quốc Huyền Vũ, nếu Tiểu Nặc bị bắt nạt thì chẳng khác gì vả mặt ta rồi.
Nguyệt Thấm Lan ưu nhã bước ra vương cung, buồn cười nhìn cô gái tai mèo.
Mễ Nặc có địa vị hết sức đặc biệt trong lòng Mục Lương, bình thường thì các cô gái đều sẽ cố ý nhường nhịn cô ấy.
Đương nhiên, cô gái tai thỏ thật sự rất đáng yêu, mọi người đều quý mến cô ấy từ tận đáy lòng.