Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 2194: Rời Đi Thánh Thành.
– Chuyện này… Ước Mỗ co giật khóe miệng, trong lòng không biết nói gì.
Phất Lai Cách Lạc lạnh lùng nói:
- Không thể nào, hai mươi viên tinh thạch ma thú cấp 8, có ăn cướp cũng không thu hoạch được nhiều như vậy.
- Vậy thì ta chỉ có thể tiễn ngươi xuống dưới.
Mục Lương vươn tay, muốn thi triển năng lực tiễn Phất Lai Cách Lạc rời đi phi thuyền.
- Chờ đã!
Linh Tịch và Ước Mỗ cùng lúc mở miệng.
- Các ngươi có việc gì à?
Mục Lương bình tĩnh nhìn hai người.
Ước Mỗ hít một hơi thật sâu, nói với giọng khàn khàn:
- Mục Lương các hạ, hiện tại trên người chúng ta không có nhiều tinh thạch ma thú cấp 8 như vậy, có thể chờ trở về lại đưa sao?
- Đương nhiên là được.
Mục Lương nhàn nhạt gật đầu.
Mễ Á lạnh nhạt nói:
- Bệ hạ, lỡ như sau khi trở về bọn hắn đổi ý thì sao?
- Vậy thì ta sẽ đích thân đến vương quốc Tề Nhĩ Vô một chuyến.
Mục Lương bình tĩnh nói.
Ước Mỗ thầm mắng một tiếng, nếu chờ Mục Lương đến vương quốc Tề Nhĩ Vô đòi tinh thạch ma thú, sợ là quốc khố sẽ bị dọn sạch.
Hắn nặn ra một nụ cười, nói với giọng thành khẩn:
- Làm sao sẽ có chuyện đó chứ, chúng ta nhất định sẽ đưa mà!
- Đương nhiên, ta nguyện ý tin tưởng các ngươi.
Mục Lương hơi gật đầu rồi liếc nhìn người nào đó.
- Răng rắc…
Phất Lai Cách Lạc lộ ra vẻ mặt biệt khuất, nghiến răng nghiến lợi không nói lời nào.
Lão cảm nhận được khí tức mà Mục Lương tản mát ra, cơ thể cứng đờ, không thể phản đối một câu.
- Ha ha…
Hạ Sâm thấy thế tâm trạng càng thêm sảng khoái.
Mễ Á cao giọng hô:
- Bệ hạ, phi thuyền sắp đụng vào vòi rồng.
Phi thuyền vận chuyển đã bay ra hải đảo, tiến vào hải vực quỷ dị, nước biển cuồn cuộn dâng ngập trời, vòi rồng dày đặc với uy lực khủng bố.