Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 2179: Đây Mới Là Cuộc Sống, Chúng Ta Chỉ Là Sống Sót.
Mục Lương bước ra nhà lưu ly, ôn hòa hỏi: - Vậy hôm nay chúng ta ăn cá được không?
- Ta muốn ăn cá nướng.
Ly Nguyệt nhẹ giọng nói.
- Được rồi, ta có mang theo gia vị.
Khóe môi của Mục Lương cong lên.
Anh cất bước đi tới bên hồ, hai ngón tay giơ tay lên rồi lại nhanh chóng hạ xuống, hồ nước lập tức cuồn cuộn dâng trào.
Ngay sau đó, một con cá lớn dài hai mét bị dòng nước cuốn lấy rồi tống ra mặt hồ.
Đôi mắt trắng bạc của Ly Nguyệt chớp chớp, nhẹ giọng nói:
- Ta còn muốn câu cá.
- Vậy thì ta thả về?
Mục Lương buồn cười nói.
- Không cần, vừa lúc ta đang đói bụng.
Khuôn mặt xinh đẹp của Ly Nguyệt ửng đỏ, cười nói:
- Ngày mai lại câu cũng được.
- Tốt thôi.
Mục Lương cười một tiếng, lấy ra một con dao ngắn, đứng ở bên hồ thuần thục xử lý cá lớn.
Mễ Á nhìn bị cá lớn bị mổ bụng, hỏi:
- Có cần ta giúp một tay không?
- Ngươi chờ ăn là tốt rồi.
Mục Lương thuận miệng lên tiếng.
Cá nướng không khó làm, một mình anh là có thể làm tốt, không cần cô gái tai mèo phải dơ tay.
Sau khi xử lý cá lớn, anh dùng lưu ly chế tạo ra một cái khay hình chữ nhật rồi đặt cá lên trên.
- Ục ục ục ~~~
- Thêm chút rượu trắng để khử mùi tanh.
Mục Lương lấy ra một bình rượu trắng từ trong không gian tùy thân rồi rót toàn bộ lên trên cá lớn, sau đó lại nhét thảo dược và gia vị có tác dụng khử tanh vào thân cá.
Xong xuôi, anh phủi tay, ôn hòa nói:
- Cần phải ướp nửa tiếng nữa.
- Tốt, vậy ta đi làm món ăn kèm.
Ly Nguyệt dịu dàng nói.
- Ừ.
Mục Lương lấy ra một đống rau xanh, bắp, khoai lang, cà chua, v.v… Đưa cho cô gái tóc trắng
Ly Nguyệt rửa rau củ rồi cắt thành khối, chờ tới khi nướng cá thì lại bỏ vào nấu chung.