Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 2159: Cái Giá Không Nhỏ, Sợ Là Các Ngươi Không Trả Nổi.
Trên boong thuyền, Mục Lương nhìn sương mù vô tận phía trước, sắc mặt vẫn bình tĩnh như cũ. - Mục Lương, uống ly trà ấm người.
Ly Nguyệt bưng trà nóng đi lên boong tàu, đưa ly trà cho anh.
- Ừ, cảm ơn.
Mục Lương nhấp một ngụm trà nóng, đôi mắt vẫn nhìn chăm chú vào sương mù dày đặc xa xa.
- Ngươi lo lắng có nguy hiểm gì à?
Ly Nguyệt dịu dàng hỏi.
Mục Lương quay đầu ôn hòa nói:
- Ừm, kênh Sương Mù vẫn còn ẩn chứa rất nhiều thứ không biết, cẩn thận một chút vẫn tốt hơn.
Ly Nguyệt khẽ gật đầu:
- Ừm, ngươi nói đúng.
- Yên tâm, có ta ở đây.
Mục Lương nhìn về phía cô gái tóc bạc.
- Ừ.
Khuôn mặt xinh đẹp của Ly Nguyệt ửng đỏ.
- Cộp cộp cộp ~~~
Tiếng bước chân vang lên, Mễ Á mặc Khôi Giáp Ám Ảnh đi lên boong tàu.
Cô đi tới trước mặt Mục Lương, nhẹ giọng nói:
- Bệ hạ, Tề Nhĩ nạp muốn gặp ngài.
- Gặp ta có chuyện gì?
Mục Lương hơi nhướng mày.
- Hắn chưa nói.
Mễ Á lắc đầu.
Mục Lương suy nghĩ một chút, bình thản nói:
- Bảo hắn tới boong thuyền đi.
- Vâng.
Mễ Á gật đầu một cái, xoay người trở lại bên trong khoang thuyền.
Không bao lâu, Mễ Á mang theo Tề Nhĩ Lạp, Ước Mỗ và Linh Tịch đi tới boong thuyền.
- Mục Lương các hạ.
Ước Mỗ khom người chào hỏi.
- Mọi người ngồi đi.
Mục Lương nói rồi ngồi xuống ghế sa lon.
Ước Mỗ và những người khác ngồi xuống, bày ra dáng vẻ muốn nói lại thôi.
Mục Lương nhấc mắt lên, bình tĩnh nói:
- Có chuyện gì thì cứ nói thẳng.
- Là như thế này, lần này chúng ta đi Thánh Thành chủ yếu là muốn tìm lão tổ, vì vậy hy vọng các hạ có thể bảo đảm an toàn của chúng ta trong chuyến đi lần này.