Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 2079: Một Giờ Vừa Mới Đến, Các Ngươi Rất Gấp Sao?
– Thơm quá đi, vừa nhìn là đã biết ăn rất ngon rồi. Đôi mắt đẹp của Linh Tịch tỏa sáng.
Bà cầm muỗng lên, múc một khối xương sườn rồi cho vào trong miệng, béo mà không ngán.
Ước Mỗ nếm thử một ngụm canh, sau đó đôi mắt sáng rực:
- Món canh này cũng rất ngon, thơm quá xá ~~~
Kỵ Sĩ Trưởng im lặng không lên tiếng, an tĩnh múc thức ăn cho vào miệng, động tác nhấm nuốt cực nhanh.
Trong vòng nửa giờ, các nhân viên phục vụ liên tục bê thức ăn lên và thu dọn đĩa không.
- Ợ ~~~
Ước Mỗ không khỏi ợ một cái, nhìn bồi bàn lại bưng tới ba đĩa thức ăn to, ngửi mùi vị cũng biết ăn rất ngon, nhưng đáng tiếc là bụng hắn đã hết chỗ chứa rồi.
- Ta không ăn được nữa.
Gương mặt của hắn vặn vẹo khi nói câu này.
- Ta cũng không thể ăn nổi.
Linh Tịch mím môi, nhìn các món ăn ngon trước mặt cảm thấy rất đáng tiếc.
- Nếu ăn không vô thì đừng ăn nữa.
Ước Mỗ vỗ mu bàn tay của vương hậu.
Hắn nhìn về phía Kỵ Sĩ Trưởng, nói:
- Kỵ Sĩ Trưởng, ngươi ăn nhiều một chút.
- Ta cũng không ăn nổi nữa…
Kỵ Sĩ Trưởng nghiêm mặt đáp, bụng đã phồng to.
- Quá đáng tiếc, vẫn còn nhiều món ăn ngon như vậy.
Quốc vương tiếc nuối nói.
Linh Tịch cũng rất là tiếc hận:
- Đúng là rất đáng tiếc, trước đây ta chưa từng ăn qua thức ăn ngon như vậy, mỗi một món đều có hương vị không tồi.
- Khi nào kết thúc đại điển kiến quốc thì chúng ta lại tới ăn.
Ước Mỗ ôn hòa nói.
- Nhưng khi chúng ta trở về vương quốc Tề Nhĩ Vô thì sẽ không thể ăn những món này được nữa.
Linh Tịch vén tóc mai ra sau tai, khao khát nói:
- Thật muốn mỗi ngày đều được ăn những món ngon như vậy.