Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 2077: Trời Còn Chưa Tối Mà Sao Lại Có Người Nói Nói Mớ Rồi
– Nếu không có chuyện gì khác thì ta đi nhé? Nguyệt Thấm Di ưu nhã hỏi.
- Có, ngươi đọc kịch bản nơi này một chút.
Mục Lương lấy ra mấy quyển kịch bản và đưa cho Nguyệt Thấm Di.
- Kịch bản à?
Đôi mắt đẹp của Nguyệt Thấm Di nháy mắt sáng lên.
Cô tiếp nhận kịch bản và lập tức mở ra xem, chẳng mấy chốc thì đắm chìm vào nội dung.
Nguyệt Thấm Lan và Mục Lương liếc nhau, không hẹn mà cùng cười khẽ vài tiếng.
- Ngươi đưa đống kịch bản rác kia cho chị ấy xem đi.
Nguyệt Thấm Lan nhỏ giọng mở miệng.
Mục Lương cười một tiếng, lấy tới một xấp kịch bản đóng góp đặt ở trong góc thư phòng và bày trước mặt Nguyệt Thấm Di.
Cô không hề cảnh giác, nhìn xong kịch bản trong tay lại tiếp tục lật xem cuốn tiếp theo.
- A, kịch bản này…
Cô chợt khựng lại, cau mày lẩm bẩm.
- Kịch bản này làm sao vậy?
Nguyệt Thấm Lan nhịn cười hỏi.
Nguyệt Thấm Di lộ ra vẻ mặt một lời khó nói hết:
- Kịch bản này… Thật đặc biệt.
- Có thể quay chụp sao?
Nguyệt Thấm Lan tiếp tục hỏi.
- Cái này… Quay không tốt lắm đâu.
Nguyệt Thấm Di cau mày lại lật thêm vài tờ, vẻ mặt giống như ăn phải một cân khổ qua.
Cô không khỏi ngước mắt nhìn về phía Mục Lương.
- Mục Lương, những thứ này là do ngươi viết sao?
- Ngươi cảm thấy giống không?
Mục Lương buồn cười hỏi ngược lại.
- Không giống, ta cảm giác giống Phi Nhan viết hơn.
Nguyệt Thấm Di nghiêm mặt đáp.
Mục Lương rút ra ba quyển kịch bản, giải thích:
- Ba quyển này là ta viết, còn lại đều là kịch bản do dân trong thành đóng góp.
- Ra là thế! Thảo nào kịch bản dở như vậy.
Nguyệt Thấm Di thở phào nhẹ nhõm, rất sợ anh ấy đã thay đổi khẩu vị.
Khóe mắt cô liếc qua một cuốn kịch bản vừa xem, nhớ rõ nội dung của nó khá là đặc sắc, cầm lên hỏi: