Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 2011: Điện Hạ, Ngày Mai Chúng Ta Mới Có Thể Đến Thành Buôn Bán Sơn Hải!
– Rắc… Rắc… ~~~ Cổng lưu ly rất dài, ba chiếc thuyền đi song song với nhau bảy, tám phút mới rời đi vùng biển bão táp.
Thuyền lớn lái vào kênh Sương Mù, hai bên đều là sương mù, chỉ có phía trước là rõ ràng, nơi đó là lối vào thành Huyền Vũ.
- Đến nơi rồi.
Linh Vận vui vẻ nói.
Cô ngẩng đầu nhìn vách đá cao vút, mặt trên có vài cái bãi đáp nhô ra, có thể nhìn thấy mấy hàng kiến trúc.
- Rắc… Rắc… ~~~
- Giảm tốc độ, bên kia có bến tàu, cẩn thận cập bờ.
- Điều chỉnh góc độ, thả neo ~~~
Thuyền trưởng hô to, chỉ huy thuyền viên khống chế thuyền lớn dựa vào cảng.
- Phanh…
Thuyền lớn va chạm vào vòng mây mù và cao su tại bến cảnh, các thủy thủ nhảy xuống thuyền lớn, cột dây thừng cố định thuyền lớn vào bến tàu.
Hai chiếc thuyền khác cũng lần lượt dừng lại, ván gỗ cầu thang từ trên thuyền buông xuống, cố định ở trên bến tàu.
- Cộp cộp cộp ~~~
Linh Vận nâng váy đạp lên cầu thang đi xuống thuyền.
Phượng Nhi đi bên cạnh công chúa, Phó Kỵ Sĩ Trưởng đi ở phía sau, các Kỵ Sĩ và Ma Pháp Sư khác đi cách ba người một đoạn.
Linh Vận không yên lòng mà quay đầu dặn dặn dò lần nữa:
- Nhớ kỹ đó, vào thành Huyền Vũ không được động tay động chân.
- Vâng.
Phó Kỵ Sĩ Trưởng đáp ứng.
Bọn họ rời thuyền mà không mang theo vũ khí, đây là yêu cầu mãnh liệt của Linh Vận, Lăng Hương đã nói cho cô biết, khi tiến vào thành Huyền Vũ thì không được phép đeo vũ khí.
- Thật là một bến tàu lớn.
Linh Vận ngắm nhìn bốn phía, nơi cập bến rất rộng rãi, đậu cùng lúc mấy ngàn con thuyền đều không thành vấn đề.
Phượng Nhi nhìn lướt qua, thấy cách đó không xa có bảng hướng dẫn chỉ phương hướng vào thành, giơ ngón tay lên chỉ về một phía, ngây thơ nói: