Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 1998: Thời Gian Trôi Qua Thật Nhanh
Phi thuyền lơ lửng giữa không trung, cửa khoang từ từ mở ra, anh cất bước đi vào bên trong khoang thuyền. Hi Bối Kỳ kéo tay của lão tổ rồi đi theo Mục Lương.
- Các ngươi mau vào đi.
Ly Nguyệt hơi giơ cằm ra hiệu.
- Vâng.
Hi Sắt lên tiếng, nghe lời mà bước vào trong phi thuyền.
Ly Nguyệt là người đi vào cuối cùng, tiếp đó nàng đến buồng lái khống chế hướng đi của phi thuyền vận chuyển.
Sau khi Vân Vân đi vào buồng nhỏ trên tàu thì vẫn luôn tò mò quan sát bốn phía, nhìn thấy ghế sô pha mềm mại khiến nàng không dám ngồi xuống.
- Tùy ý ngồi đi.
Mục Lương nhàn nhạt nói.
- Được.
Lúc này, Vân Vân mới dám ngồi xuống, sống lưng lại thẳng tắp.
- Cần phải bay ba ngày mới có thể đến thành Huyền Vũ, các ngươi có thể nghỉ ngơi một hồi.
Mục Lương ôn hòa nói.
- Ừ.
Chị em Hi Sắt lên tiếng.
- Thật thoải mái.
Hi Phù Ni ấn bàn tay vào ghế sô pha, năm ngón tay đều lún xuống.
Mục Lương buồn cười nói:
- Thích thì có thể nằm nghỉ ngơi.
- Thật sao?
Đôi mắt đẹp của Hi Phù Ni sáng lên.
- Đương nhiên.
Mục Lương mỉm cười.
Khuôn mặt của Hi Phù Ni ửng đỏ, nhẹ nhàng nằm trên ghế sô pha, nửa người chìm vào.
- Thật thoải mái ~~~
Cô híp mắt lại, bất tri bất giác đã ngủ thiếp đi.
………
Cung điện tầng tám khu Trung Ương.
- Cộc cộc cộc ~~~
Vệ Ấu Lan gõ cửa thư phòng.
- Vào đi.
Giọng của Nguyệt Thấm Lan truyền ra từ.
Thư phòng rất lớn, ở đây có bàn công tác của nàng, chỉ là bình thường cô đều ở ở Cục Quản Lý, khi nào còn có việc chưa xử lý xong thì mới đến thư phòng vào buổi tối.
Vệ Ấu Lan đẩy cửa bước vào, nhanh nhẹn đi tới trước mặt Nguyệt Thấm Lan.
- Chuyện gì thế?
Nguyệt Thấm Lan ưu nhã hỏi.