Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 1997: Rời Đi
Thánh Phong căm tức nhìn Mục Lương, khí tức Chí Tôn hướng vọt về phía đối phương. Đáy mắt của Mục Lương lóe lên một tia sáng lạnh lẽo, hai mắt hơi đông lại, khí tức Chí Tôn lập tức tiêu tan không còn một mống.
- Cái gì!
Thánh Phong trừng to hai mắt.
- Ngươi rất phách lối.
Mục Lương ngưng mắt nhìn lão ta, khí thế kinh khủng khuếch tán ra, giống như một ngọn núi cao vạn trượng đè ở trên người Thánh Phong.
Không gian xung quanh đều đọng lại, không khí trở nên vặn vẹo.
- Phốc ~~~
Thánh Phong hộc máu, sắc mặt trắng bệch quỳ rạp trên mặt đất, toàn bộ khí tức trở nên uể oải.
Cơ thể của lão ta run rẩy, một câu cũng không nói được, lúc này lão ta cảm thấy hô hấp khó khăn, có thể sẽ chết vì hít thở không thông bất cứ lúc nào.
Đám người Bố Đề Tây đều sợ choáng váng, ngay cả cường giả Chí Tôn đều không thể chịu đựng được khí thế mà đối phương phát ra, ngược lại còn bị trọng thương.
- Không được đánh nhau ở bên trong Thánh Thành.
Bố Đề Tây run rẩy nói.
- Khi lão ta muốn ra tay với ta thì tại sao ngươi lại không nói điều này?
Mục Lương hờ hững hỏi.
- Cái đó…. Ta không kịp nhắc nhở.
Bố Đề Tây lúng túng và sợ sệt nói.
Trong mắt Mục Lương lộ sát ý, nói:
- Ít nói nhảm, tất cả cút cho ta.
Bố Đề Tây cắn răng hô:
- Các hạ đừng quá phách lối.
Lão muốn cổ động mọi người cùng nhau đối phó Mục Lương, có như vậy mới biết được làm cách nào để rời đi nơi này.
- Muốn chết phải không?
Mục Lương lạnh lùng cười một tiếng, khí thế kinh khủng bao phủ đám người chuẩn bị gây chuyện.
- Ông ~~~
Mặt đất dưới chân những người kia lập tức sụp xuống gần một mét.
Lạch cạch…