Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 1992: Trên Đời Này Không Có Bữa Trưa Miễn Phí
Hi Đức Vưu Kỳ nhìn bốn phía trắng xóa, thấp giọng nói: - Chuyện này là gì?
- Không biết, cứ đi tới trước nhìn sao.
Mục Lương nhàn nhạt nói, rồi giơ tay ném ra một sợi tơ nhện, dính ở bên hông Hi Đức Vưu Kỳ.
- Ngươi làm cái gì vậy?
Hi Đức Vưu Kỳ nghiêm túc hỏi.
- Sợ ngươi đi lạc.
Mục Lương thuận miệng giải thích một câu.
-…
Lão ngậm miệng, quyết định không so đo với thanh niên này.
Mục Lương nhìn ra xa, nhận rõ phương hướng rồi bay về trước.
Hi Đức Vưu Kỳ vội vã vỗ cánh đuổi theo, mỗi lần cánh khổng lồ vỗ là có thể bay hơn trăm mét, lại còn có thể xua tan sương mù xung quanh ra xa.
Sau mười mấy phút, tốc độ bay của anh trở nên chậm lại, bên tai nghe thấy âm thanh của sóng biển.
Anh lại bay tới trước thêm mười mét, tầm nhìn trước mắt trở nên rõ ràng hơn, cách đó không xa là hải đảo, ở giữa được ngăn cách bởi nước biển cuồn cuộn.
- Lại trở về rồi.
Sắc mặt của Hi Đức Vưu Kỳ có chút khó coi.
Lão nhìn về phía Mục Lương, thấy trên mặt hắn vẫn bình tĩnh như cũ, không khỏi hỏi:
- Ngươi không cảm thấy thất vọng sao?
- Còn tốt, vốn dĩ ta chỉ tới đây để điều tra tình huống thôi.
Mục Lương bình thản đáp.
Hi Đức Vưu Kỳ trầm giọng hỏi:
- Hiện tại điều tra xong rồi, vậy phải làm thế nào đâu?
- Ta chưa nghĩ ra, đi tới đối diện nhìn thử.
Mục Lương ngước mắt nhìn bên kia hải đảo.
Trong lòng Hi Đức Vưu Kỳ nổi lên nghi ngờ, nhưng vẫn gật đầu nói:
- Ta nghe theo ngươi.
- Đi theo ta, đừng cách quá xa.
Mục Lương căn dặn một câu, không đợi đối phương trả lời thì đã bay ra ngoài.
Tơ nhện bên hông Hi Đức Vưu Kỳ lập tức căng chặt, cả người bị lôi kéo tới trước.