Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 1987: Thư Ký Đại Nhân, Việc Ta Muốn Nói Có Quan Hệ Với Hắc Phượng Hoàng
Cầm Phi Nhi ngây thơ nói: - Có, đêm qua ngươi treo mì sợi trên râu mép, còn để cả một đêm.
- Khụ khụ, cái này không quan trọng.
Già Lực Lỗ vô ý thức giơ tay vuốt râu mép, phát hiện không có gì cả, vội vã ho khan hai tiếng để che giấu sự xấu hổ.
- Ông nội, nếu có việc gì thì có thể nói cho ta nha, ta cũng có thể giúp một tay.
Cầm Phi Nhi phồng má nói, nghiêm túc nói:
- Có phải chúng ta không có tiền? Phải dọn ra ngoài thành không?
Già Lực Lỗ buồn cười nói:
- Không phải, tiền vẫn còn đủ, nhà xưởng cũng sắp phát lương rồi.
Cầm Phi Nhi đặt đũa xuống, cau mày nhìn chăm chú vào ông nội, hỏi với dáng vẻ ông cụ non:
- Vậy thì ngươi phiền lòng vì chuyện gì chứ?
- Ngươi còn nhỏ, không cần biết.
Già Lực Lỗ nói nghiêm túc.
Cầm Phi Nhi bĩu môi nói:
- Ông nội, ngươi coi ta là người ngoài.
- Sao ngươi lại nói như thế?
Già Lực Lỗ sửng sốt một chút.
- Lão sư từng nói, thân nhân sẽ không giấu giếm chuyện gì với nhau, như vậy mới không có ngăn cách.
Cầm Phi Nhi nghiêm mặt bịa chuyện.
Già Lực Lỗ ngạc nhiên hỏi:
- Lão sư các ngươi còn dạy cái này nữa sao?
- Đúng vậy.
Cầm Phi Nhi có chút chột dạ mà nhìn khắp nơi, nhưng giọng điệu vẫn kiên định như trước.
Già Lực Lồ giận quá hóa cười, giơ tay vỗ vào đầu cháu gái, buồn cười nói:
- Ông nội ta còn không ngốc đến mức để bị ngươi gạt đâu.
- Ai da! Không thể đánh vào đầu, sẽ biến thành đồ ngốc.
Cầm Phi Nhi ôm đầu dưa nói.
- Được rồi, mau ăn đi.
Già Lực Lỗ tức giận nói.
- Ta biết rồi.
Cầm Phi Nhi lập tức vùi đầu xì xụp ăn mì.
Mì sợi là do chính tay Già Lực Lỗ làm, tuy độ dài và phẩm chất không đồng nhất nhưng mùi vị còn tính không tồi.