Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 1978: Cây Phượng Hoàng
Vân Vân nghe vậy khóe miệng cứng đờ, vội vã giải thích: - Không phải đâu.
- Ha ha ha… Tiểu Vân Vân xấu hổ rồi.
- Mỗi lần ngươi xấu hổ thì khuôn mặt sẽ càng đen hơn.
- Ha ha, màu da của Vân Vân là màu vàng nhạt khỏe mạnh, khi mặt đỏ bừng thì làn da sẽ càng tối hơn.
- Ha ha ha!
Không ít người trêu ghẹo Vân Vân.
-…
Vân Vân cố nén không trợn trắng mắt, quay đầu nhìn Mục Lương với ánh mắt xin lỗi, chỉ là nàng lại nhìn thấy khóe miệng của đối phương đang cong lên.
Mục Lương chớp mắt, cười hỏi:
- Có chuyện gì vậy?
- Không có việc gì…
Vân Vân co giật khóe miệng, rồi hít một hơi thật sâu, nghiêm mặt nói:
- Mục Lương, bên trong Thánh Thành chẳng có gì đẹp cả, chúng ta ra bên ngoài đi.
- Ừ.
Đáy mắt của Mục Lương hiện lên ý cười, anh biết Vân Vân muốn rời khỏi đây càng nhanh càng tốt, không muốn nghe những lời nhàn ngôn toái ngữ kia.
- Đi bên này.
Vân Vân giơ tay ra hiệu, không thèm để ý tới ánh mắt trêu ghẹo ở xung quanh.
Mục Lương cười khẽ vài tiếng rồi kéo tay Ly Nguyệt, ý bảo cô ấy nắm tay của Lạp Nhã.
Anh lại cất bước đi lên trước rồi đặt tay lên vai Vân Vân, khi cô ấy chưa kịp phản ứng lại thì đã biến mất tại chỗ cùng với Mục Lương.
- Ông ~~~
Khi mọi người xuất hiện lần nữa thì đã ở bên ngoài Thánh Thành.
Đôi môi hồng của Vân Vân mở lớn, nàng giơ tay che ngực, ngơ ngác ngắm nhìn bốn phía rồi lại quay đầu nhìn Mục Lương và Thánh Thành sau lưng.
Anh giơ tay quơ quơ ở trước mặt thiếu nữ, cười nói::
- Còn chưa hoàn hồn sao?
- Không có, ta không sao.
Vân Vân nuốt nước miếng, lúc này mới dần lấy lại tinh thần, hít một hơi thật sâu, nghiêm mặt hỏi: