Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Bản Dịch]
Chương 1969: Từ Chối Một Cách Uyển Chuyể
– Ong ong ong ~~~ Sau khi Mục Lương và những người khác vào thành, ánh sáng trên đỉnh đầu anh hiện ra và chiếu rọi phạm vi quanh thân hai mươi mét.
- Cộp cộp cộp ~~~
Hi Sắt thấp giọng nói:
- Nhà của chúng ta ở ngay phía trước, đi một chút sẽ đến.
Hi Bối Kỳ nhỏ giọng thầm thì:
- Nơi đây thật là tồi tàn.
Cô gái tóc bạc im lặng quan sát tình huống xung quanh, đề phòng có nguy hiểm phát sinh.
Hi Phù Ni nhỏ giọng nói:
- Mọi người nói nhỏ giọng một chút nha, giờ này mọi người đều ngủ rồi, có người tính khí không tốt, cho nên đừng quấy rầy bọn họ.
Hi Bối Kỳ gật đầu:
- Ta biết rồi.
Đột nhiên, một giọng nói kinh dị truyền đến:
- Hi Sắt, tại sao trễ như thế mà các ngươi mới trở về? Bọn họ là ai?
Mục Lương hơi chuyển động suy nghĩ, một vệt ánh sáng hiện ra chiếu rọi người tránh trong bóng tối.
Đó là một thiếu niên có vóc dáng to lớn, làn da trắng như tuyết, tóc cạo rất ngắn, thoạt nhìn có chút hàm hậu.
Thiếu niên bị chói mắt bởi ánh sáng đột nhiên xuất hiện, vội vã giơ tay lên che hai mắt lại.
Hi Phù Ni hạ giọng giải thích:
- Nghĩa Địch ca, chúng ta đi ra ngoài săn thú.
Hi Sắt cũng nhỏ giọng giới thiệu:
- Bọn họ là ân nhân cứu mạng của chúng ta, ngày hôm nay vừa tới đảo.
Nghĩa Địch nhăn mày, quan tâm hỏi:
- Ân nhân cứu mạng? Các ngươi săn bắn gặp phải nguy hiểm sao?
Hi Sắt thanh thúy đáp:
- Đúng vậy, ngày mai ta sẽ kể cho ngươi nghe, thay ta chào hỏi Ước gia gia nha.
Nghĩa Địch cau mày lại, lạnh lùng nhìn đám người Mục Lương vài lần rồi mới dặn dò:
- Vậy các ngươi chú ý an toàn, có việc gì thì gọi ta.
- Vâng.
Hi Phù Ni vội vàng gật đầu.
Nghĩa Địch lùi về phía sau, chìm vào trong bóng tối rồi biến mất.